Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 13
Ngày thứ ba ở ngự kiếm sơn trang, Thích Anh rốt cục nhận được hồi âm của Thắng Tà trưởng lão, sáng sớm dẫn Cố Dư Sinh trở lại điều tra viện lạc Lưu gia.
Thi cốt mẹ con Lưu thị đều bị Ngự Kiếm Sơn Trang đặt ở đại sảnh, Thích Anh trước đã xác nhận trong viện không có vết tích chiến đấu, lúc này cũng không có phát hiện gì mới. Nhưng thật ra Cố Dư Sinh linh cơ khẽ động, qua cửa hàng quan tài bên cạnh dò xét một phen, phát hiện đúng là cửa hàng của mẫu thân Lưu Nam Phong.
Hắn còn tìm được vụn gỗ đen kịt ở trong đó, bởi vậy có thể thấy được, quan tài gỗ đen đúng là do tự tay Lưu mẫu tạo. Một bà lão bề ngoài bình thường ở nông thôn lại có tài nghệ xử lý âm trầm mộc, thật không không thể tưởng tượng nổi.
Ngay lúc Thích Anh trầm tư cạnh quan tài, Cố Dư Sinh đột phát hiện một người ở ngoài cửa ló đầu ra nhìn, vẫn len lén nhìn sư phụ. Hắn sao có thể cho phép người bên ngoài đánh chủ ý lên Thích Anh, vội vã chế trụ người kia, ép hỏi: "Lén lút theo sau sư phụ ta, ngươi muốn làm cái gì?"
Cố Dư Sinh tăng tiến tu vi quả thực có thể nói là yêu dị, rõ ràng đã nhiều ngày không đả tọa, chân khí trong cơ thể lại càng ngày càng tăng, lúc này vừa ra tay đối phương thậm chí ngay cả một cơ hội phản kháng cũng không có, chỉ có thể nói: "Thanh Nang trưởng lão, tại hạ Hướng Bắc, có chuyện quan trọng thông báo!"
Với tu vi Thích anh tu đương nhiên phát hiện người này từ lâu, quay lại liếc mắt một cái, chính là đệ tử tuần tra ngày ấy nói ra thân phận Lưu Nam Phong, trả lời một chữ, "Nói."
"Kỳ thực tự đệ tử ra ngoài thu mua như Lưu Nam Phong, cách một khoảng thời gian phải hồi báo thành quả cho chưởng sự, hắn ba tháng trước đã gặp chuyện không may không có tin tức, chỉ là chẳng biết tại sao, chưởng sự đối với lần này lại không quan tâm chút nào."
Hướng Bắc cũng biết kiếm tu đều là nhân vật không dễ đối phó, vốn còn có chút do dự, Thích Anh chỉ vừa hỏi lập tức một năm một mười nói hết việc mình biết,
"Không chỉ Lưu Nam Phong, trong trang mấy năm nay có không ít đệ tử mất tích. Bọn họ hoặc vô thân vô cố, hoặc độc thân tại ngoại, sau khi biến mất không ai để ý, chưởng sự tuy nói đang điều tra, đến nay vẫn chưa đưa kết quả."
Thích anh sớm nghe nói những năm gần đây Ngự Kiếm Sơn Trang thu không ít đệ tử bình dân, nếu lời nói người này là thật, chỉ sợ không ít người trong đó đều rời vào kết cục giống Lưu Nam Phong. Mặc cho tà tu tàn hại đệ tử môn hạ, đây chính là tội lớn đủ để đem toàn bộ Ngự Kiếm Sơn Trang xóa tên khỏi chính đạo, hắn mặc dù đã tin tám phân, vẫn là thản nhiên nói: "Cho ta lý do tin tưởng ngươi."
Hướng Bắc biết một khi mình bị phát hiện mật báo việc trong trang, chỉ sợ kết cục sẽ không khác Lưu Nam Phong bao nhiêu, đã lên chung với thuyền Đông Linh Kiếm Các, hôm nay chỉ có thể dựa vào tính thình thích chõ mũi vào chuyện người khác của kiếm tu, vẻ mặt đau khổ giải thích: "Ta không có thân nhân, ở trong trang chỉ có đồng hương là Lưu Nam Phong cùng trò chuyện vài câu. Buổi tối hôm đấy sau khi trở về, Thường Đằng cũng mất tích. Vốn thấy bọn họ một người tiếp một người gặp chuyện không may, ta thật sợ mình sẽ là người kế tiếp..."
Thường Đằng sau khi bị Cố Dư Sinh đánh ngã không có tin tức, Thích Anh vốn còn đang suy nghĩ người này chắc chắn đến đây trả thù, ai biết đúng là đột nhiên mất tích. Vì vậy Lông mày giật giật, nhưng giọng của hắn vẫn bình thản, "Quê quán ngươi ở đâu?"
Hướng Bắc cung kính đáp: "Tại hạ đến từ Bôi Trung Quận."
Thích Anh nghe vậy liếc mắt Cố Dư Sinh: "Nguyên lai là đồng hương của ngươi, thấy các ngươi tuổi tác xấp xỉ, có từng gặp qua?"
Bôi Trung Quận vốn thuộc huyện Thương Xuyên, lộ trình đến Đông Linh Kiếm Các và Ngự Kiếm Sơn Trang cũng không xa, Hướng Bắc đã sớm nhìn thấy Thích Anh sủng ái Cố Dư Sinh, hôm nay vừa nghe người này cũng là đồng hương, lập tức lấy lòng: "Vị tiểu huynh đệ này cũng là nhân sĩ Bôi Trung? Ngươi học tiếng phổ thông thật tốt, ta cư nhiên không nghe ra khẩu âm quê hương."
Bây giờ vương triều Thiên Đỉnh định đô phương bắc, các nơi sử dụng tiếng phổ thông cũng là lấy phương bắc làm chuẩn, vừa nói như vậy, Thích Anh cũng phát hiện khẩu âm Cố Dư Sinh rõ ràng không giống phương bắc, ánh mắt nhìn đệ tử có chút tra khảo.
Cố Dư Sinh bị nhìn đến da đầu tê dại, hắn chưa trải qua chuyện lừa gạt sư phụ đại nghịch bất đạo như vậy, chỉ có giả bộ trấn định trả lời: "Con luôn trong thư viện, không thế nào nói giọng quê hương."
Gương mặt chưởng môn này ngay cả nói dối cũng là hiên ngang lẫm liệt, không người nào có thể hoài nghi.
Nội tâm hừ lạnh một tiếng, Thích Anh vô ý làm khó Cố Dư Sinh trước mặt người khác, không nhắc lại việc này, chỉ lo lắng nhìn sang Hướng Bắc, "Lý Trường Mệnh khẩu âm càng giống ngươi hơn, các ngươi có từng gặp qua?"
Những con em bình dân như bọn họ ở môn phái tu chân vô thân vô cố, duy nhất chỉ có thể dựa vào đồng hương làm một đoàn thể, bởi vậy nhận thân vẫn là việc đệ tử mới nhập môn đều làm, đương nhiên Lý Trường Mệnh sẽ không ngoại lệ.
Chỉ bất quá, nhắc tới hắn, Hướng Bắc thần tình có chút bất mãn, "Hắn thân là đệ tử nội môn, mặc dù cũng là đồng hương, từ trước không thế nào nói chuyện với chúng ta."
Người nhu nhược như Lý Trường Mệnh, vào Ngự Kiếm Sơn Trang một mình cũng không lập quan hệ tốt cùng đồng hương, nhìn qua còn thấy có chút hiềm khích, không hợp với lẽ thường.
Thiếu niên kia cũng không đần, nói dăm ba câu liền làm đệ tử tuần tra xa lánh Thường Đằng; tham dự thí luyện Đông Linh Kiếm Các cũng là chỉ thấy Cố Dư Sinh ra mặt, bản thân trốn ở một bên không phát ra bất kỳ thanh âm gì. Cố Dư Sinh tranh thắng, chỗ tốt là của hắn, mặc dù Chấp Pháp trưởng lão tức giận, cũng là Cố Dư Sinh bị thiệt, hắn chỉ cần hoảng sợ nhận sai là có thể dễ dàng đưa mình ra ngoài.
Lý Trường Mệnh là một người thông minh xử sự linh hoạt, chỉ tiếc, làm tiên thảo Thích Anh càng thích cho Cố Dư Sinh phát sinh giao tiếp với người này.
Người như vậy bỏ qua quan hệ cùng đồng hương lúc mới gặp, chỉ có một lý do —— hắn biết việc này thiệt lớn hơn lợi, sở dĩ không muốn người khác đem mình và Lưu Nam Phong liên hệ lại với nhau...
Hay là, không muốn bất kỳ người nào biết hắn có quan hệ với Lưu Nam Phong?
Nhận định Lý Trường Mệnh khả nghi, Thích Anh ném cho Hướng Bắc một cái ngọc phù, chỉ nói: "Gặp chuyện bóp nát Mai Kiếm Phù này, ta sẽ nhận được tin tức."
Hướng Bắc lo lắng chính mình sẽ là người mất tích kế tiếp, có thể được kiếm tu che chở lập tức vui vô cùng, vội vã ân cần nói: "Tạ ơn Thanh Nang trưởng lão! Ta nhất định luôn lưu ý việc trong trang cho người!"
Người vì bảo vệ bản thân thì hạnh động rất mạnh, Thích Anh tin Hướng Bắc sẽ toàn lực tìm kiếm đầu mối người mất tích, sau đó dẫn Cố Dư Sinh trở về khách phòng.
Việc công đã xong, việc tư đồ đệ lừa hắn cũng nên xử lý. Giơ tay lên đẩy mạnh Cố Dư Sinh vào phòng ngủ, Thích Anh khép cửa phòng, mắt thoáng nhìn đệ tử chột dạ, dùng một đạo kiếm khí phá vỡ tâm bàn tay mình.
"Sư phụ người làm gì vậy? Con lập tức băng bó cho người"
Thích anh hạ thủ rất độc, máu đỏ sẫm nhỏ xuống, cả người Cố Dư Sinh đều bối rối, bất chấp lễ nghi thầy trò, nắm chặc tay hắn, móc ra vải trắng cầm máu.
Nhưng mà, không đợi hắn có động tác, ngón tay Thích Anh đã xoa môi mỏng của thiếu niên, nhìn khóe môi đỏ dính máu của mình, giọng nói của hắn tràn đầy uy hiếp, "Nói thật đi, bằng không, ta đem máu rót vào miệng ngươi."
Cố Dư Sinh không sợ trời không sợ đất, bị tà tu đâm hơn mười kiếm, lông mi cũng không nhíu một cái. Trong mắt người người đời, Đông Linh Kiếm Các không có bất kỳ nhược điểm, chỉ có Thích Anh biết, mỗi lần nhìn thấy hắn lấy máu mình làm thuốc, Cố Dư Sinh sắc mặt trắng bệch, thậm chí ngay cả cầm kiếm cũng không vững.
Hắn nghĩ, bởi vì mình dùng hình người, Cố Dư Sinh suốt đời ngay thẳng không thể tiếp thu phương pháp chế thuốc tà đạo như vậy, thế nên chỉ cần hắn cho thuốc, luôn luôn cự tuyệt uống vào.
Thiếu niên Cố Dư Sinh và chưởng môn hắn biết chênh lệch cực lớn, điểm sợ uống máu của hắn nhưng thật ra không có thay đổi, chỉ một câu nói liền không hề ngoan cố chống lại, thành thật nhận tội: "Ở quê hương của con lưu truyền một cố sự tên là 'Xà Cô'. Mẹ từ nhỏ đã nói cho con biết, nam hài tử không thể khóc, mất dương khí sẽ bị Xà Cô ăn tươi nội tạng; buổi tối không thể mở cửa sổ, Xà Cô sẽ đút rắn nhỏ vào hài tử không ngủ được này."
Nghe chuyện có chút không liên quan, Thích Anh thấy hắn lúc kể thần sắc rõ ràng sa sút, không thúc giục, chỉ như có điều suy nghĩ: "Thi Thần Tông có nuôi dưỡng rắn rết phân tông độc tu."
"Con khi còn bé rất nghịch ngợm, có một đêm thử mở cửa, đột nhiên bị một tay mạnh mẽ kéo ra ngoài, khi tỉnh lại đã ở một địa lao hoàn toàn xa lạ. Trong thời gian này, đã trải qua rất nhiều việc đáng sợ... Lúc được cứu ra, đã không thể trở về nhà."
Chỉ một lời nói mang theo hồi ức đã qua, thần sắc thiếu niên đã khó nén thống khổ, tuy là như vậy, cuối cùng vẫn đè xuống toàn bộ, chỉ cẩn thận cắn nát cỏ cầm máu thoa lên lòng bàn tay Thích Anh. Thấy thần sắc hắn chuyên tâm, trong lòng Thích Anh khẽ động, "Chính là kiếm tu cứu ngươi?"
"Trước khi gặp người nọ, con chỉ xem vị thần tiên trong miếu coi như tượng đất, thậm chí không bằng đồ chơi bằng đường trong tay người bán hàng rong. Lúc thấy người đó, con nghĩ, nếu như trên đời thật sự có tiên, nên là người như vậy."
Thích Anh chưa thấy qua Cố Dư Sinh như vậy, phảng phất như trân ái vật gì vậy, trong ánh mắt lộ vẻ nhu tình. Đó là bảo vật rất quan trọng, chỉ cần là để bảo hộ người kia, hắn có thể nỗ lực bất kỳ giá nào.
Chính là coi trọng người khác quá mức, tu sĩ như vậy rất dễ chết, thích anh nhíu mày, chỉ hỏi: "Hắn là ai vậy?"
Tu sĩ muốn trở thành thần tiên, quyết không thể để người khác áp đảo đạo tâm của mình. Nếu sư phụ biết, chắc chắn đánh vỡ thứ gây trở ngại tín ngưỡng trong lòng của hắn.
Cố Dư Sinh hiểu rõ suy nghĩ Thích Anh, người này so với tiên càng giống yêu hơn, hắn không trả lời vấn đề này, chỉ nhẹ giọng khẩn cầu: "Sư phụ, đừng lại như vậy làm con sợ. Thấy người bị thương, con rất khó chịu."
Cố Dư Sinh bây giờ không còn phải đi qua tuyệt cảnh một mình, cũng không có một ngày cúi đầu sẽ bị kẻ địch giết, hắn còn có thể dùng giọng nói có chút oán trách cầu xin người thân cận.
Ý kiến Thích Anh và chưởng môn không hợp nhau, người nọ thường thường ngự kiếm rời đi, chẳng bao giờ nói cho hắn biết tại sao phải làm như vậy. Thế nên hắn hôm nay mới phát hiện, chính mình không hiểu đối phó làm sao vói lời cầu xin của Cố Dư Sinh.
Hắn có thể đoạt kiếm của chưởng môn, uy hiếp người nọ uống linh dược; đối với bộ dạng trông mong nhìn mình của thiếu niên, không có cách nào khác tiếp tục hỏi nữa.
Có lẽ là gợi lên hồi ức, trong tương lai cùng chưởng môn phát sinh tranh chấp chưa từng nói ra, hắn vô thức nói cho Cố Dư Sinh hiện tại: "Ta không có đạo tâm, cũng không thể lý giải cái gọi là hưởng lạc. Nếu sinh ra đã có tu vi như thế, có thể phát huy giá trị của tiên thảo chính là ý nghĩa sinh sinh ra ta."
Lúc hắn nói chuyện là dùng giọng nói trần thuật, Cố Dư Sinh lại thấy được buồn bã trong mắt sư phụ, sương mù dày đặc bao phủ trên người Thích Anh rốt cục tản đi, hắn lần đầu hắn nhận thức rõ ràng nên làm gì cho sư phụ, ngẩng đầu lên đã là vẻ mặt kiên định,
"Sư phụ, người có thể xem việc bồi dưỡng con coi là lạc thú cuộc sống. Người đã nói, con sẽ trở thành kiếm tu thiên hạ đệ nhất."
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thích Anh (nghiêm túc): Chờ chưởng môn trở về, ta tự mình vào nồi.
Cố Dư Sinh · dáng vẻ chưởng môn (đau thương): Mỗi ngày về nhà đều thấy người trong lòng tìm đường chết, mệt tâm, muốn xóa nick.
Thích anh: Ngươi có nghe lời sư phụ không?
Cố Dư Sinh · dáng vẻ mới bắt đầu (muốn sống muốn bạo phát): Sư phụ, ta mở BOSS rồi, buff con!
Thi cốt mẹ con Lưu thị đều bị Ngự Kiếm Sơn Trang đặt ở đại sảnh, Thích Anh trước đã xác nhận trong viện không có vết tích chiến đấu, lúc này cũng không có phát hiện gì mới. Nhưng thật ra Cố Dư Sinh linh cơ khẽ động, qua cửa hàng quan tài bên cạnh dò xét một phen, phát hiện đúng là cửa hàng của mẫu thân Lưu Nam Phong.
Hắn còn tìm được vụn gỗ đen kịt ở trong đó, bởi vậy có thể thấy được, quan tài gỗ đen đúng là do tự tay Lưu mẫu tạo. Một bà lão bề ngoài bình thường ở nông thôn lại có tài nghệ xử lý âm trầm mộc, thật không không thể tưởng tượng nổi.
Ngay lúc Thích Anh trầm tư cạnh quan tài, Cố Dư Sinh đột phát hiện một người ở ngoài cửa ló đầu ra nhìn, vẫn len lén nhìn sư phụ. Hắn sao có thể cho phép người bên ngoài đánh chủ ý lên Thích Anh, vội vã chế trụ người kia, ép hỏi: "Lén lút theo sau sư phụ ta, ngươi muốn làm cái gì?"
Cố Dư Sinh tăng tiến tu vi quả thực có thể nói là yêu dị, rõ ràng đã nhiều ngày không đả tọa, chân khí trong cơ thể lại càng ngày càng tăng, lúc này vừa ra tay đối phương thậm chí ngay cả một cơ hội phản kháng cũng không có, chỉ có thể nói: "Thanh Nang trưởng lão, tại hạ Hướng Bắc, có chuyện quan trọng thông báo!"
Với tu vi Thích anh tu đương nhiên phát hiện người này từ lâu, quay lại liếc mắt một cái, chính là đệ tử tuần tra ngày ấy nói ra thân phận Lưu Nam Phong, trả lời một chữ, "Nói."
"Kỳ thực tự đệ tử ra ngoài thu mua như Lưu Nam Phong, cách một khoảng thời gian phải hồi báo thành quả cho chưởng sự, hắn ba tháng trước đã gặp chuyện không may không có tin tức, chỉ là chẳng biết tại sao, chưởng sự đối với lần này lại không quan tâm chút nào."
Hướng Bắc cũng biết kiếm tu đều là nhân vật không dễ đối phó, vốn còn có chút do dự, Thích Anh chỉ vừa hỏi lập tức một năm một mười nói hết việc mình biết,
"Không chỉ Lưu Nam Phong, trong trang mấy năm nay có không ít đệ tử mất tích. Bọn họ hoặc vô thân vô cố, hoặc độc thân tại ngoại, sau khi biến mất không ai để ý, chưởng sự tuy nói đang điều tra, đến nay vẫn chưa đưa kết quả."
Thích anh sớm nghe nói những năm gần đây Ngự Kiếm Sơn Trang thu không ít đệ tử bình dân, nếu lời nói người này là thật, chỉ sợ không ít người trong đó đều rời vào kết cục giống Lưu Nam Phong. Mặc cho tà tu tàn hại đệ tử môn hạ, đây chính là tội lớn đủ để đem toàn bộ Ngự Kiếm Sơn Trang xóa tên khỏi chính đạo, hắn mặc dù đã tin tám phân, vẫn là thản nhiên nói: "Cho ta lý do tin tưởng ngươi."
Hướng Bắc biết một khi mình bị phát hiện mật báo việc trong trang, chỉ sợ kết cục sẽ không khác Lưu Nam Phong bao nhiêu, đã lên chung với thuyền Đông Linh Kiếm Các, hôm nay chỉ có thể dựa vào tính thình thích chõ mũi vào chuyện người khác của kiếm tu, vẻ mặt đau khổ giải thích: "Ta không có thân nhân, ở trong trang chỉ có đồng hương là Lưu Nam Phong cùng trò chuyện vài câu. Buổi tối hôm đấy sau khi trở về, Thường Đằng cũng mất tích. Vốn thấy bọn họ một người tiếp một người gặp chuyện không may, ta thật sợ mình sẽ là người kế tiếp..."
Thường Đằng sau khi bị Cố Dư Sinh đánh ngã không có tin tức, Thích Anh vốn còn đang suy nghĩ người này chắc chắn đến đây trả thù, ai biết đúng là đột nhiên mất tích. Vì vậy Lông mày giật giật, nhưng giọng của hắn vẫn bình thản, "Quê quán ngươi ở đâu?"
Hướng Bắc cung kính đáp: "Tại hạ đến từ Bôi Trung Quận."
Thích Anh nghe vậy liếc mắt Cố Dư Sinh: "Nguyên lai là đồng hương của ngươi, thấy các ngươi tuổi tác xấp xỉ, có từng gặp qua?"
Bôi Trung Quận vốn thuộc huyện Thương Xuyên, lộ trình đến Đông Linh Kiếm Các và Ngự Kiếm Sơn Trang cũng không xa, Hướng Bắc đã sớm nhìn thấy Thích Anh sủng ái Cố Dư Sinh, hôm nay vừa nghe người này cũng là đồng hương, lập tức lấy lòng: "Vị tiểu huynh đệ này cũng là nhân sĩ Bôi Trung? Ngươi học tiếng phổ thông thật tốt, ta cư nhiên không nghe ra khẩu âm quê hương."
Bây giờ vương triều Thiên Đỉnh định đô phương bắc, các nơi sử dụng tiếng phổ thông cũng là lấy phương bắc làm chuẩn, vừa nói như vậy, Thích Anh cũng phát hiện khẩu âm Cố Dư Sinh rõ ràng không giống phương bắc, ánh mắt nhìn đệ tử có chút tra khảo.
Cố Dư Sinh bị nhìn đến da đầu tê dại, hắn chưa trải qua chuyện lừa gạt sư phụ đại nghịch bất đạo như vậy, chỉ có giả bộ trấn định trả lời: "Con luôn trong thư viện, không thế nào nói giọng quê hương."
Gương mặt chưởng môn này ngay cả nói dối cũng là hiên ngang lẫm liệt, không người nào có thể hoài nghi.
Nội tâm hừ lạnh một tiếng, Thích Anh vô ý làm khó Cố Dư Sinh trước mặt người khác, không nhắc lại việc này, chỉ lo lắng nhìn sang Hướng Bắc, "Lý Trường Mệnh khẩu âm càng giống ngươi hơn, các ngươi có từng gặp qua?"
Những con em bình dân như bọn họ ở môn phái tu chân vô thân vô cố, duy nhất chỉ có thể dựa vào đồng hương làm một đoàn thể, bởi vậy nhận thân vẫn là việc đệ tử mới nhập môn đều làm, đương nhiên Lý Trường Mệnh sẽ không ngoại lệ.
Chỉ bất quá, nhắc tới hắn, Hướng Bắc thần tình có chút bất mãn, "Hắn thân là đệ tử nội môn, mặc dù cũng là đồng hương, từ trước không thế nào nói chuyện với chúng ta."
Người nhu nhược như Lý Trường Mệnh, vào Ngự Kiếm Sơn Trang một mình cũng không lập quan hệ tốt cùng đồng hương, nhìn qua còn thấy có chút hiềm khích, không hợp với lẽ thường.
Thiếu niên kia cũng không đần, nói dăm ba câu liền làm đệ tử tuần tra xa lánh Thường Đằng; tham dự thí luyện Đông Linh Kiếm Các cũng là chỉ thấy Cố Dư Sinh ra mặt, bản thân trốn ở một bên không phát ra bất kỳ thanh âm gì. Cố Dư Sinh tranh thắng, chỗ tốt là của hắn, mặc dù Chấp Pháp trưởng lão tức giận, cũng là Cố Dư Sinh bị thiệt, hắn chỉ cần hoảng sợ nhận sai là có thể dễ dàng đưa mình ra ngoài.
Lý Trường Mệnh là một người thông minh xử sự linh hoạt, chỉ tiếc, làm tiên thảo Thích Anh càng thích cho Cố Dư Sinh phát sinh giao tiếp với người này.
Người như vậy bỏ qua quan hệ cùng đồng hương lúc mới gặp, chỉ có một lý do —— hắn biết việc này thiệt lớn hơn lợi, sở dĩ không muốn người khác đem mình và Lưu Nam Phong liên hệ lại với nhau...
Hay là, không muốn bất kỳ người nào biết hắn có quan hệ với Lưu Nam Phong?
Nhận định Lý Trường Mệnh khả nghi, Thích Anh ném cho Hướng Bắc một cái ngọc phù, chỉ nói: "Gặp chuyện bóp nát Mai Kiếm Phù này, ta sẽ nhận được tin tức."
Hướng Bắc lo lắng chính mình sẽ là người mất tích kế tiếp, có thể được kiếm tu che chở lập tức vui vô cùng, vội vã ân cần nói: "Tạ ơn Thanh Nang trưởng lão! Ta nhất định luôn lưu ý việc trong trang cho người!"
Người vì bảo vệ bản thân thì hạnh động rất mạnh, Thích Anh tin Hướng Bắc sẽ toàn lực tìm kiếm đầu mối người mất tích, sau đó dẫn Cố Dư Sinh trở về khách phòng.
Việc công đã xong, việc tư đồ đệ lừa hắn cũng nên xử lý. Giơ tay lên đẩy mạnh Cố Dư Sinh vào phòng ngủ, Thích Anh khép cửa phòng, mắt thoáng nhìn đệ tử chột dạ, dùng một đạo kiếm khí phá vỡ tâm bàn tay mình.
"Sư phụ người làm gì vậy? Con lập tức băng bó cho người"
Thích anh hạ thủ rất độc, máu đỏ sẫm nhỏ xuống, cả người Cố Dư Sinh đều bối rối, bất chấp lễ nghi thầy trò, nắm chặc tay hắn, móc ra vải trắng cầm máu.
Nhưng mà, không đợi hắn có động tác, ngón tay Thích Anh đã xoa môi mỏng của thiếu niên, nhìn khóe môi đỏ dính máu của mình, giọng nói của hắn tràn đầy uy hiếp, "Nói thật đi, bằng không, ta đem máu rót vào miệng ngươi."
Cố Dư Sinh không sợ trời không sợ đất, bị tà tu đâm hơn mười kiếm, lông mi cũng không nhíu một cái. Trong mắt người người đời, Đông Linh Kiếm Các không có bất kỳ nhược điểm, chỉ có Thích Anh biết, mỗi lần nhìn thấy hắn lấy máu mình làm thuốc, Cố Dư Sinh sắc mặt trắng bệch, thậm chí ngay cả cầm kiếm cũng không vững.
Hắn nghĩ, bởi vì mình dùng hình người, Cố Dư Sinh suốt đời ngay thẳng không thể tiếp thu phương pháp chế thuốc tà đạo như vậy, thế nên chỉ cần hắn cho thuốc, luôn luôn cự tuyệt uống vào.
Thiếu niên Cố Dư Sinh và chưởng môn hắn biết chênh lệch cực lớn, điểm sợ uống máu của hắn nhưng thật ra không có thay đổi, chỉ một câu nói liền không hề ngoan cố chống lại, thành thật nhận tội: "Ở quê hương của con lưu truyền một cố sự tên là 'Xà Cô'. Mẹ từ nhỏ đã nói cho con biết, nam hài tử không thể khóc, mất dương khí sẽ bị Xà Cô ăn tươi nội tạng; buổi tối không thể mở cửa sổ, Xà Cô sẽ đút rắn nhỏ vào hài tử không ngủ được này."
Nghe chuyện có chút không liên quan, Thích Anh thấy hắn lúc kể thần sắc rõ ràng sa sút, không thúc giục, chỉ như có điều suy nghĩ: "Thi Thần Tông có nuôi dưỡng rắn rết phân tông độc tu."
"Con khi còn bé rất nghịch ngợm, có một đêm thử mở cửa, đột nhiên bị một tay mạnh mẽ kéo ra ngoài, khi tỉnh lại đã ở một địa lao hoàn toàn xa lạ. Trong thời gian này, đã trải qua rất nhiều việc đáng sợ... Lúc được cứu ra, đã không thể trở về nhà."
Chỉ một lời nói mang theo hồi ức đã qua, thần sắc thiếu niên đã khó nén thống khổ, tuy là như vậy, cuối cùng vẫn đè xuống toàn bộ, chỉ cẩn thận cắn nát cỏ cầm máu thoa lên lòng bàn tay Thích Anh. Thấy thần sắc hắn chuyên tâm, trong lòng Thích Anh khẽ động, "Chính là kiếm tu cứu ngươi?"
"Trước khi gặp người nọ, con chỉ xem vị thần tiên trong miếu coi như tượng đất, thậm chí không bằng đồ chơi bằng đường trong tay người bán hàng rong. Lúc thấy người đó, con nghĩ, nếu như trên đời thật sự có tiên, nên là người như vậy."
Thích Anh chưa thấy qua Cố Dư Sinh như vậy, phảng phất như trân ái vật gì vậy, trong ánh mắt lộ vẻ nhu tình. Đó là bảo vật rất quan trọng, chỉ cần là để bảo hộ người kia, hắn có thể nỗ lực bất kỳ giá nào.
Chính là coi trọng người khác quá mức, tu sĩ như vậy rất dễ chết, thích anh nhíu mày, chỉ hỏi: "Hắn là ai vậy?"
Tu sĩ muốn trở thành thần tiên, quyết không thể để người khác áp đảo đạo tâm của mình. Nếu sư phụ biết, chắc chắn đánh vỡ thứ gây trở ngại tín ngưỡng trong lòng của hắn.
Cố Dư Sinh hiểu rõ suy nghĩ Thích Anh, người này so với tiên càng giống yêu hơn, hắn không trả lời vấn đề này, chỉ nhẹ giọng khẩn cầu: "Sư phụ, đừng lại như vậy làm con sợ. Thấy người bị thương, con rất khó chịu."
Cố Dư Sinh bây giờ không còn phải đi qua tuyệt cảnh một mình, cũng không có một ngày cúi đầu sẽ bị kẻ địch giết, hắn còn có thể dùng giọng nói có chút oán trách cầu xin người thân cận.
Ý kiến Thích Anh và chưởng môn không hợp nhau, người nọ thường thường ngự kiếm rời đi, chẳng bao giờ nói cho hắn biết tại sao phải làm như vậy. Thế nên hắn hôm nay mới phát hiện, chính mình không hiểu đối phó làm sao vói lời cầu xin của Cố Dư Sinh.
Hắn có thể đoạt kiếm của chưởng môn, uy hiếp người nọ uống linh dược; đối với bộ dạng trông mong nhìn mình của thiếu niên, không có cách nào khác tiếp tục hỏi nữa.
Có lẽ là gợi lên hồi ức, trong tương lai cùng chưởng môn phát sinh tranh chấp chưa từng nói ra, hắn vô thức nói cho Cố Dư Sinh hiện tại: "Ta không có đạo tâm, cũng không thể lý giải cái gọi là hưởng lạc. Nếu sinh ra đã có tu vi như thế, có thể phát huy giá trị của tiên thảo chính là ý nghĩa sinh sinh ra ta."
Lúc hắn nói chuyện là dùng giọng nói trần thuật, Cố Dư Sinh lại thấy được buồn bã trong mắt sư phụ, sương mù dày đặc bao phủ trên người Thích Anh rốt cục tản đi, hắn lần đầu hắn nhận thức rõ ràng nên làm gì cho sư phụ, ngẩng đầu lên đã là vẻ mặt kiên định,
"Sư phụ, người có thể xem việc bồi dưỡng con coi là lạc thú cuộc sống. Người đã nói, con sẽ trở thành kiếm tu thiên hạ đệ nhất."
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thích Anh (nghiêm túc): Chờ chưởng môn trở về, ta tự mình vào nồi.
Cố Dư Sinh · dáng vẻ chưởng môn (đau thương): Mỗi ngày về nhà đều thấy người trong lòng tìm đường chết, mệt tâm, muốn xóa nick.
Thích anh: Ngươi có nghe lời sư phụ không?
Cố Dư Sinh · dáng vẻ mới bắt đầu (muốn sống muốn bạo phát): Sư phụ, ta mở BOSS rồi, buff con!
Sư phụ, con muốn ăn người nhưng không phải là cái kiểu kia ah :)))))
ReplyDelete