Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 8

Duy trì chi tiêu của một môn phái lớn tiêu hao cũng không ít, vì vậy đại đa số môn phái đều nhận cung phụng của các đại thế gia, cũng bảo hộ nhưng phụ dong gia tộc (gia tộc phụ thuộc) này.

Thế gia bên ngoài dâng lễ chung quy để có một nơi đặt chân, đệ tử danh tộc nhập môn học nghệ cũng không thiếu cao thủ theo hộ vệ, hơn nữa, tu sĩ thành danh phải đem người nhà chuyển đến bên cạnh, sở dĩ, địa giới Phong Nguyên Sơn Thành có thể nói là tấc đất tấc vàng, tùy ý lấy ra một gia đình cũng không thấy tiểu dân thông thường.

Nơi xảy ra chuyện cùng Ngự Kiếm Sơn Trang cách nhau cùng lắm hai con đường, đệ tử ngoại môn của sơn trang mỗi ngày tuần tra xung quanh, chọn nơi này ra tay, đối phương rõ ràng có ý đồ không tốt.



Nếu thật là yêu ma quấy phá, một khi tra ra lai lịch phạm nhân, Ngự Kiếm Sơn Trang vì giữ gìn tôn nghiêm môn phái không thể thiếu một hồi chính tà chi chiến. Bởi vậy, các nhà dọc theo đường đi đều đóng chặt cửa, không dám dính dáng đến những chuyện này, chỉ có Thích Anh cùng Cố Dư Sinh trực tiếp đi đến hiện trường.

Nô bộc các nhà thám thính tin tức với cảnh này bắt đầu thì thầm, vừa nhìn Cố Dư Sinh thanh y sạch sẽ mang theo trường kiếm trong nháy mắt sáng tõ ----

Được lắm, Đông Linh Kiếm Các lại tới xen vào chuyện người khác.

Kiếm tu đã đến, trong thành không quá ba ngày sẽ chắc chắn có một phen ác chiến, tôm tép bọn họ còn không mau thu dọn hành lý ti nạn!

Nơi phát ra âm thanh là con hẻm giữa một viện nhỏ, hàng xóm bên cạnh là cửa hàng quan tài duy nhất trong thành, người bình thường không có việc sẽ không đến gần nơi buôn bán cho người chờ chết này, nên bốn phía yên lặng mười phần.

Hai người tới trước cửa chỉ thấy hai chuỗi đèn lồng giấy trắng chập chờn đón gió, nhìn vào trong viện, tiền giấy đầy đất trước cửa hàng, nến đã tàn nhưng vẫn còn vài phần mùi khét.

Một quan tài gỗ đen được đặt giữa sảnh lớn, tuy dáng vẻ như linh đường nhưng không có người tế bái, cũng không có dấu hiệu làm lễ tang, thực sự kỳ quái.

Cố Dư Sinh tuổi tuy nhỏ nhưng không sợ quỷ thần, quyết đoán đi vào viện, quét nhìn một vòng liền phát hiện một người áo đỏ đang ngã xuống trước quan tài, đi đến xem thì thấy một gương mặt quen thuộc.

“Lý Trường Mệnh?”

“Cố đại ca?”

Lý Trường Mệnh sau khi rời Đông Linh Kiếm Các liền đến Phong Nguyên Sơn Thành nghỉ chân, dường như là vận khí cuối cùng cũng đến, ra ngoài tản bộ lại cơ duyên xảo hợp được tam trang chủ thu làm đệ tử, cuối cùng thành công vào tiên môn.

Chỉ bất quá, người này dù mặc áo đỏ chỉ vàng dành riêng cho nội môn đệ tử của Ngự Kiếm Sơn Trang, thần sắc liếc sơ liền thấy rõ sự yếu ớt, ai cũng biết đây là một người thành thật dễ bắt nạt.

Hai người đã mấy tháng không gặp, Lý Trường Mệnh cũng không còn là thiếu niên không kiến thức trước kia, thấy Cố Dư Sinh một thân áo xanh, trâm gỗ cài tóc, chính là trang phục thường ngày của kiếm tu, một lúc thì quên đi sợ hãi, chỉ cảm thán: “Ca thành công tiến nhập Đông Linh Kiếm Các?”

Lý Trường Mệnh tuần tra trên đường đi ngang qua đây, Cố Dư Sinh đang muốn trả lời, các đệ tử tuần tra khác đã ứng thanh đến trước.

Lý Trường Mệnh lúc này vẫn còn chân mềm ngồi dưới đất, Cố Dư Sinh vừa đỡ lấy cánh tay hắn, người vừa lên tiếng chỉ thấy là kiếm tu gây sự, lâp tức quát dẹp đường: “Kiếm tu này ngươi muốn làm cái gì? Chớ có cho là Ngự Kiếm Sơn Trang ta dễ bắt nạt!”

Cố Dư Sinh đã sớm nghe nơi này không hoan nghênh kiếm tu, nhưng không nghĩ lại ác liệt như vậy, đang muốn quan sát hành động của Thích Anh, lại phát hiện không thấy bóng dáng sư phụ đâu.

Hắn bị sư phụ bỏ lại rồi ---- vừa nghĩ thế, Cố Dư Sinh ngay cả trưởng thành sớm, lúc này cũng không thoát khỏi có chút buồn bã.

Lý Trường Mệnh không biết người này vì sao không nói gì, thấy đồng môn tuần tra rút kiếm vây quanh hai người, vội vã giải thích: “Trong phòng này có một bộ xương trắng, còn . . . còn có quan tài . . .”

Hắn là người xuất thân bình thường chưa gặp qua người chết, giọng nói lúc này vẫn không cầm được run rẩy, nhưng thật ra một tên đệ tử tuần tra trong đó nhận ra nơi này, lập tức nói nhỏ: “Thường sư huynh, đây là nơi ở của sư đệ phụ trách mua khoáng thạch Lưu Nam Phong, Đệ nhớ rõ hắn năm trước mau được quặng khoáng cực phẩm, tam trang chủ thấy hắn làm việc đắc lực, liền thưởng biệt viện này.”

Đệ tử tuần tra Ngự Kiếm Sơn Trang sắp xếp một người nội môn đệ tử đi cùng mười người ngoại môn. Chưởng sự vốn là Lý Trường Mệnh, thế nhưng hắn hoàn toàn không chỉ huy được người khác, một đội nhân mã tiện tay đem đệ tử ngoại môn có tu vi cao nhất dẫn đầu, gặp chuyện đều báo cáo cho hắn, xem lời nói của Lý Trường Mệnh như không có.

Lý Trường Mệnh dù trong lòng bứt rứt, thế nhưng tam trang chủ một mặt bế quan đúc kiếm không xen vào, cũng chỉ có thể cố nhịn không nói.

Ngoại môn đệ tử được ủng hộ cũng có vài phần năng lực, vừa nghe nơi này có liên hệ với Ngự Kiếm Sơn Trang liền hỏi: “Hắn là môn hạ của vị chưởng sự nào? Trong nhà có người khác không?”

Đệ tử này và Lưu Nam Phong tựa hồ có chút giao tình, lập tức đem toàn bộ tình huốn trong nhà kể hết: “Thúc thúc hắn từng là Lưu chưởng sự trù phòng, ba năm trước đã bệnh chết. Trong trang thấy hắn đáng thương nên thu vào, làm đệ tử ký danh của tam trang chủ. Hiện tại trong nhà chỉ có một mẹ già ngoài sáu mươi, mỗi lần ra ngoài đều ghé thăm.”

Đệ tử ký danh chỉ là một danh phận, thực tế không có địa vị gì, mặc dù chết đi cũng không có đại nhân vật nào quan tâm.

Thường Đằng nghe vậy có chút an tâm, thấy Cố Dư Sinh chăm chú nghe bọn hắn nói, nhớ tới nhị trang chủ cực kỳ hận môn phái kiếm tu đối diện, lập tức lạnh lùng nói: “Ta xem ra ngươi thấy hơi tiền liền nổi máu tham, liền hạ độc thủ cướp đoạt khoáng thạch quý hiếm trong tay Lưu sư đệ!”

Cố Dư Sinh không nghĩ đến người này lại đem nước bẩn hất lên người mình, hắn cũng không sợ phiền phức, nhướng mày, cũng không quản mọi người tu vi chênh lệch, cười lạnh nói: “Các hạ vu oan cũng phải nhìn người, Đông Linh Kiếm Các giết người không cần sợ đầu sợ đuôi?”

Đông Linh Kiếm Các bá đạo nổi tiếng thiên hạ. Chấp pháp trưởng lão Từ Thích Tùng trước đây chém chết chưởng môn Lục Thiện phái, trực tiếp đem đầu người treo trước cửa thành, thậm chí mời mười tên thuyết thư tiên sinh đem tội ác người này chỉnh lý thành thư, truyền bá tứ phương. Đường đường bộ mặt danh môn mất hết, đứng đầu liên minh phương bắc vào hỏi, còn bị người này một câu “Mắc mớ gì tới ngươi.” Cho quay trở về, có thể nói là cực kỳ kiêu ngạo.

Sư trưởng như vậy, tiểu bối tự nhiên học theo, đệ tử trong môn cũng không phải đèn đã cạn dầu. Tỷ như Nguyên Như đệ tử bốn mươi chín của Trầm Phùng Uyên, năm trước tố trạng nhị trang chủ bọn họ đùa giỡn đệ tử ngay trước nha môn. Huyện lệnh không xử, thằng nhãi này lại gây chuyện trong trang, viết một đống lời thô bỉ trên tường, thật to gan lớn mật!

Muốn nói Đông Linh Kiếm Các giết người không nhận, tuy là Thường Đằng cũng thấy mình xem thường dũng khí của người này.

Hắn bất quá chỉ muốn tìm cơ hội hả giận cho nhị trang chủ, không chịu thả Cố Dư Sinh đi, liếc mắt một cái ra ý cho các đệ tử còn lại, vẫn là già mồm át lẽ phải: “Ngươi nếu không ra tay hành hung, thì liền đưa tay chịu trói. Phải hay không, trang chủ tự có phán xét!”

Cố Dư Sinh ngay thẳng chứ không ngốc, những người này thấy tu vi hắn vừa đạt trúc cơ, đánh không lại cường giả Đông Linh Kiếm Các liền tìm quả hồng mềm bóp.

Chỉ tiếc, hắn tu vi tuy thấp, xương cốt lại cứng, coi như bị người ăn vào bụng, cũng phải đánh đối phương rụng mấy cái răng.

Hắn thấy người tới vây quanh mình, cũng không trả lời, rút kiếm liền chính xác đâm tới người dẫn đầu.

Thường Đằng chưa gặp loại chưa nói lời nào liền động thủ độc ác, vừa mở miệng thân trái đã bị chọc trúng, chưa kịp kêu đau đã bị thiếu niên đè xuống đất, mũi kiếm nhuốm máu đặt trên gáy, Cố Dư Sinh dùng sức liền đầu một nơi thân một nơi.

“Muốn gây sự, ta thành toàn cho ngươi!”

Giọng nói Cố Dư Sinh từ phía sau truyền đến tràn đầy sát ý, Thường Đằng lúc này mới thấy hối hận, sớm biết đám kiếm tu này đều là mãnh nhân, một thiếu niên hạ thủ liền tàn nhẫn như vậy. Trốn sau đoàn người mà nói không tốt sao? Vì sao cần phải đứng trước mặt hổ lang như vậy?

Lúc này, Cố Dư Sinh mặt trầm như nước, Lý Trường Mệnh bị dọa đến run cả người, Thường Đằng bị khống chế, một đám đệ tử tuần tra Ngự Kiếm Sơn Trang cũng không dám xuất thủ tùy tiện.

Ngay lúc giằng co, một gã thanh y nam tử đẩy cửa phòng ngủ, làm như không thấy mọi người, dừng lại trước bộ xương trắng, chỉ than nhiên nói: “Nếu có người gây hấn sinh sự, trước đánh ngã hắn rồi giải thích. <Thủ Tục Nhập Môn Kiếm Tu> ngươi học được không tồi.”

Cố Dư Sinh vốn tưởng sư phụ lười chờ hắn đã tự đến Ngự Kiếm Sơn Trang, lúc này vừa thấy, một cước lập tức đá văng Thường Đằng, vài bước đến trước Thích Anh mừng rỡ gọi: “Sư phụ!”

Thích Anh thật ra không có gì chấn động, chỉ đem đầu bộ xương cầm lấy tỉ mỉ xem, rất tùy ý hỏi: “Nếu ta không đến, ngươi phải đối phó bọn họ như thế nào?”

Cố Dư Sinh đã thành thói quen thấy Thích Anh loay hoay trước bộ xương, bây giờ cũng không thấy có gì lạ, cung kính nói ra dự định của bản thân:

“Nơi đây không xa cửa thành, con đem con tin đi vào rừng, bẩm báo việc này cho kiếm các.”

“Sai.”

Cố Dư Sinh đi tới nơi nào bất luận cũng sẽ nhớ rõ lộ tuyến, tin tưởng mình có thể theo ký ức tìm về sơn môn, lúc trả lời có chút tự tin, bị Thích Anh bác bỏ thần sắc có chút không hiểu.

Vậy mà, Thích Anh chỉ liếc mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói: “’Sư phụ cứu con’, bốn chữ này ngươi không nói được?”

Không ngờ nhận được câu trả lời này, Cố Dư Sinh ngẩn người, nhìn sư phụ không biết xấu hổ bỏ lại chính mình, chỉ lẩm bẩm nói: “Cái này, hình như có chút không tiền đồ.”

Thối tính của Cố Dư Sinh ngay từ nhỏ đã không thèm sửa, Thích Anh nhớ đến người này sau khi thành niên đã làm cái gì cũng không báo trước một tiếng, thường thường là bị thương trở về môn phái, mọi người mới biết là lại có tà ma ngoại đạo bị loại trừ.

Khi đó hắn cảm thấy chưởng môn luôn hành tẩu tại biên giới nguy hiểm, về sau quả nhiên tự mình tìm đường chết, bây giờ phải đem tật xấu này của hắn uốn nắn lại.

Cay mày tựa hồ không muốn nghe Cố Dư Sinh nói, thần sắc Thích Anh khó có khi nghiêm khắc vài phần, “Về sau bị đau, bị thương, chịu ủy khuất, lập tức gọi sư phụ. Làm không được, đem ngươi trục xuất sư môn.”

Cố Dư Sinh từ nhỏ đã quen tự dựa vào chính mình, không muốn liên lụy bất cứ ai. Một mình hoàn thành khảo nghiệm, có thành quả được sư phụ khen vài câu, đối với thiếu niên mà nói, đây mới là lạc thú.

Cuối cùng, giữ kinh nghiệm sinh tồn bản thân và mệnh lệnh Thích Anh, Cố Dư Sinh vẫn lựa chọn tin tưởng sư phụ, cung kính chắp tay đáp: “Đệ tử tuân mệnh!”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Cố Dư Sinh : Ta muốn trở thành người chơi SOLO đệ nhất toàn sever!

Thích Anh (lạnh lùng): Ngươi lại đi đấu đơn thử xem?

Cố Dư Sinh (ủy khuất): Sư phụ, con không có a. . .

Comments

Popular posts from this blog

Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 14