Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 6

Cố Dư Sinh nói được làm được, chưa đến nửa tháng, đúng ngày thứ mười nhập môn, hắn bò lên Thanh Phong Nhai mặt không đỏ thở không mạnh rất ung dung. Tẩy tủy lộ chỉ là dược phẩm cấp địa, dược hiệu là là tế thủy trường lưu (khe nhỏ song dài – ý không to lớn mà chầm chậm nhưng chắc chắn, lâu dài không bao giờ ngừng), không có khả năng chỉ trong thời gian ngắn liền đem thể lực thiếu niên thăng cấp đến trình độ như vậy. Cố Dư Sinh sở dĩ tiến bộ thần tốc, chỉ vì hắn nắm rõ Thanh Phong Nhai trong lòng bàn tay, bước một bước đều rất tiết kiệm thể lực.

“Ngươi rất thông minh.”

Cố Dư Sinh nhìn thì ngay thẳng, khẻo léo đúng lúc lại nghiêm túc, Thích Anh rất hài long với kết quả này. Hắn xác định sau khi được tẩy tủy lộ ôn dưỡng, thân thể thiếu niên đã có tí căn bản, thì liền thản nhiên nói: “Ngươi có biết tu tiên như thế nào không?”

Đến tu chân phải tất nhiên là vì tu tiên, Cố Dư Sinh vừa nghe câu này liền biết Thích Anh muốn truyền thụ phương pháp tu hành chính thức, lập tức ngay ngắn cung kính nghe sư phụ dạy bảo.

Một đệ tử không ồn ào rất được sư phụ yêu thích, Thích An him lặng gật đầu, tiếp tục nói: “Hiện nay tu sĩ chia làm bốn cảnh giới, luyện tinh hóa khí, luyện khí hóa thần, luyện thần hoàn hư, luyện hư hợp đạo”. Ngươi phải làm hôm nay là luyện tinh hóa khí, trước đem linh khí trời đất dẫn vào thân thể, cùng tinh khí kết hợp thành chân khí của tu sĩ sử dụng, chính là người trần hóa trúc cơ.”

“Luyện khí hóa thần, chân khí ngưng tụ kết thành kim đan, tu sĩ cảnh giới này có thể đem chân khí phóng thích ra khỏi cơ thể, chờ đợi chính đạt được là chiêu thức ngự kiếm phi hành.

Tu sĩ lúc này tiếp tục ôn dưỡng nguyên thần bản thân, kim đan xuất khiếu, sinh thần nguyên anh, đó là luyện thần hoàn hư. Ở giai đoạn này, nguyên anh đã hoàn toàn nhớ kỹ cách tuần hoàn linh khí, mặc dù không hề đả tọa (ngồi thiền, nhập định), thân thể cũng sẽ tự mình tích lũy chân khí. Thân thể tiêu vong sau đó có thể đem linh hồn chuyển nhập nguyên anh, tìm được thân thể mới đoạt xá sống lại.

Về phần luyện hư hợp giới, trong điển tịch ghi chép vì hiển rõ hồng trần thoát ly phàm thân, người thành công đều đã đạp không, cụ thể tiến hành thế nào, thế gian không người nào biết được.”

Thích Anh ngày ấy thành hình là nhờ được thi triển pháp thuật, tu sĩ đều đọc <Xung Hư Pháp>, <Dưỡng Khí Quyết> các loại, hắn chưa từng lật qua một trang nhập môn thư tịch, lúc này chỉ là kết hợp kinh nghiệm giải phẫu thi thể địch nhân đem ra giảng giải. Ngược lại thích hợp với Cố Dư Sinh, hắn không phải xuất thân con cháu thế gia, dù cùng tiên sinh tốt bụng học chữ, những thuật ngữ trong điển tịch nửa chữ xem cũng không hiểu. Như thế hóa phức tạp thành đơn giản, đối với thiếu niên đầu óc mơ hồ cũng có một hiểu biết cơ sở.

Cố Dư Sinh từ nhỏ một mình sinh tồn, hiểu rõ không ai có nghĩa vụ phải tương trợ hắn, bởi vậy đối với cơ hội được thụ giáo đều cực kỳ quý trọng, lúc này chỉ chăm chú nhìn Thích Anh, không dám cắt ngang.

Thích Anh nói chỉ là tu chân thường thức rất cạn, thấy hắn chuyên chú như vậy cũng không khỏi sững sốt, lúc này mới đem việc trọng yếu nói ra khỏi miệng: “Ta cũng phải nhắc nhở ngươi, đến thời điểm này, trên đời chỉ mới có một kiếm tu phi thằng thành công”.

Có thể chịu đựng đau khổ trở thành kiếm tu giả cũng không phải là người cố chấp, bọn hở cùng tu sĩ ở cảnh giới ngang nhau hung hãn không gì sánh được, phi thăng cần phải trải qua tâm kiếp lại là một đạo không bước qua được khe trời. Bởi vậy, tại tu chân giới lưu truyền một câu trả lời rất hợp lý, kiếm tu vốn thiên địa vô duyên, cường giả tự tìm ra oai đạo (con đường khác), đã định trước không có tương lai.

Kiếm tu có đệ tử nhập môn đều sẽ thông báo trước, đây là cho bọn hắn một cơ hội đổi ý cuối cùng, đến ngày trúc cơ thành kiếm khí, thì không còn khả năng luyện lại công pháp khác.

Tuy vậy, người vào Đông Linh Kiếm Các chính là được ăn cả ngã về không, bọn hắn coi như quay đầu, cũng không còn đường khác để đi. Cố Dư Sinh ngẩng đầu, khí phách trả lời: “Đệ tử chính là muốn làm kiếm tu, không phải làm thần tiên.”

Nhận được đáp án, con người Thích Anh lộ vẻ hài lòng, Cố Dư Sinh ngược lại nhìn hắn, nói ra nghi vấn của cộng đồng tu sĩ: “Sư phụ, tu vi của người là gì?”

Thích Anh mười năm không rời Mặc Lâm Phong, cũng chưa từng cùng người khác động thủ trong quá khứ, tu vi đến nay vẫn còn là điều bí ẩn. Các đệ tử suy đoán hắn bế quan nhiều tu vi sẽ không kém, lại cảm giác y trước giờ không sở trường tác chiến, chỉ sợ so ra kém hơn các trưởng lão khác. Cố Dư Sinh leo lên Thanh Phong Nhai từng nghe bọn hắn nghị luận một ít, hắn tin chắc Thích Anh sẽ không thua bất luận kẻ nào, nội tâm rất không phục, lúc này mới có câu hỏi này.

Nhưng mà, Thích Anh cho ra đáp án rất quỷ dị, “Không biết, ta là thảo mộc thành linh, không có đan điền.”

Lời vừa nói xong, Cố Dư Sinh liền mở to hai mắt, Thích Anh biết hắn không thích vật yêu tà, vì phòng sau này thầy trò lại sinh ra sự cố, bổ sung một câu, “Tu sĩ đem ngoại tộc có ích với mình kêu là linh, muốn săn bắt đó là yêu, kỳ thực cả hai cũng không khác biệt gì.”

Cố Dư Sinh vẫn là lần đầu nhìn thấy yêu, thanh y nam tử trước mắt khí chất xuất trần giống như trích tiên, hoàn toàn không giống cố sự dân gian về yêu ma quỷ quái.

Thiếu niên chỉ cảm thấy đầu một mảnh hỗn loạn, mờ mịt hỏi: “Ta lại nghe nói yêu đều có nội đan.”

“Ta đã giải phẫu chính mình, quả thực không có.”

Chỉ một câu, đệ nhất kiếm tu tương lai đúng là bị sư phụ dọa sợ, cư nhiên tự mình khai thang phá đỗ (mở ngực phá bụng), quả thực người thường không có khả năng!

Hắn vốn xem người này như thần tiên bồ tát trong miếu, mười ngày này đều là chuyên chú tu hành, nội tâm đối với sư phụ chỉ có cảm kích, hôm nay nói chuyện phiếm mới phát hiện, Thích Anh và hắn tưởng tượng rất không giống.

Thích Anh tất nhiên đối với việc nghiên cứu lục phũ ngũ tạng bản thân rất buồn chán. Cùng lúc chiến dịch Tuyết Thiên Thành kết thúc, Cố Dư Sinh trúng kỳ độc, ngay cả Thích Anh cũng vô pháp tìm ra độc tính. Lúc đó tình huống nguy hiểm, hắn nghĩ bản thân chính là dược thảo khác chế bách độc thế gian, vì hợp với giải dược, liền cắt nửa trái tim làm thuốc dẫn, mới phát hiện nguyên lai cơ thể bản thân không có đan điền.

Kỳ thực chứng minh hắn chính là kỳ trân hiếm thế, Cố Dư Sinh trúng độc không chỉ một đêm là khỏi, tu vi còn bởi vậy thu được bổ ích. Chỉ là không biết xảy ra tác dụng phụ, người này từ đó về sau chưa từng quay lại Mặc Lâm Phong, thẳng đến khi chinh phạt ma linh vội vã từ biệt, gặp lại đã là một thi thể.

Thích Anh từ nhở đã không phải người, không học được cách con người sinh hoạt, cũng không muốn bắt chước theo nhân loại, hắn chỉ là quen thuộc có một chưởng môn bên người.

Phảng phất đã sinh trưởng ở Mặc Lâm Phong, cùng hắn không nói câu nào đã chết. Một khắc nhìn thấy cổ quan tài của Cố Dư Sinh trong trời tuyết kia, Thích Anh đối với việc một đao xé ra trái tim mình mặt không đổi sắc, lại có chút khó chịu.

Thích Anh sẽ không quanh co, nếu Cố Dư Sinh chết đi sẽ để cho mình khó chịu, vậy liền không cho phép người này cùng ma linh đồng quy vu tận.

Chuyện tốt vào lúc này Cố Dư Sinh trở thành đồ đệ hắn, nhìn qua cũng rất nghe lời, định sẽ không nuôi ra lại tính tình kì quái kia, cho nên hắn bình tĩnh dặn dò: “Cố Dư Sinh, người phải nhớ kỹ, đồ đệ không được cãi lại mệnh lệnh của sư phụ.”

Cố Dư Sinh mặc dù kinh ngạc Thích Anh là yêu, lần này đối với lời hắn nói cũng lập tức cung kính trả lời: “Vâng!”

Thấy hắn đã chậm rãi khôi phục tinh thần, Thích Anh cũng không đi để ý đồ đệ có thích ứng với thân phận mình không, liền tiếp tục giảng giải: “Thiên địa linh khí ngũ hành câu toàn, ở giai đoạn luyện tinh hóa khí, đầu tiên ngươi dùng phiến lá toàn bộ hấp thu, trong cơ thể trải qua một hồi tuần hoàn, đem loại bản thân mong muốn chứa đựng ở rễ cây.

Tựa như uống nước, đem tinh hoa nhật nguyệt đi vào cơ thể, lưu lại những cái mình cần, sau đó đem tạp chất linh khí trả lại thiên địa. Như vậy ở thân cây không ngừng tuần hoàn, cho đến khi cơ thể không thể dung nạp nữa mới thôi.”

Thích Anh là lần đầu dạy đệ tử, giải thích xong còn tự mình biểu diễn hấp thụ linh khí một phen, nhưng mà, trong mắt Cố Dư Sinh, chỉ là cảnh tượng sư phụ hắn nhắm mắt tắm nắng.

Viễn sơn vụ bàn (núi xa sương mờ), dung mạo bị ánh ban mai chiếu đến cực kỳ rõ ràng, nương theo Thích Anh tiến hành dung nạp, cây cỏ tự mình tỏa ra mùi hương thơm ngát khiến người thần thanh khí sản.

Thiếu niên thành kính nhìn chăm chú gương mặt này, thật lâu mới lấy lại tinh thần, chỉ khổ não nói: “Sư phụ, con nhìn không ra linh khí người nói.”

Đối với cây cỏ mà nói, hấp thụ linh khí thiên địa chính là bản năng sống, đổi lại là người, đây là quyết định có khả năng bước qua cánh cửa trở thành tu sĩ hay không.

Tu hành cực kỳ ỷ lại vào tư chất, có vài người từ nhỏ đã có thể tụ tập linh khí, tìm một động thiên phúc địa (thắng cảnh, ý chỉ nơi tốt) có thể tự hành nhập đạo; nhưng lại có người, tuy đả tọa tĩnh tu mấy năm, cũng không thể từ dương quang vũ lộ tìm được thiên cơ.

Thật bất hạnh, Cố Dư Sinh chính là người sau.

Cũng may, Thích Anh có chuẩn bị cho tình huống này, lập tức lấy ra từ nhẫn trữ vật một cái thây khô. Cái này là thi thể của một lão già, làn da vân da gần như trong suốt, bảo tồn lục phũ ngũ tạng hoàn hảo, vừa tiếp xúc anh nắng liền có một đạo khí lưu sang tỏ từ miệng mũi mà vào, như giang hà (trường giang và hoàng hà) cuồn cuộn chảy xiết tại phế phũ, sau quy về đan điền.

“Đây là cũng là tiến trình linh khí tiến nhập cơ thể tu sĩ.”

Mượn thây khô trực tiếp diễn dịch dung nạp như thế nào một phen, Thích Anh chỉ vào bên trong nội tạng tiếp tục nói: “Tâm, can, tỳ, phế, thận, ngươi đem chỗ tụ linh khí dựa theo trình tự này mà vận hành, đợi cho ngũ khí triều nguyên*, ”

*Ngũ Khí Triều Nguyên thì cách giải thích đơn giản nhất chính là năm dòng khí của cơ thể theo máu đi qua các bộ phận Gan, Tim, Lách, Phổi, Thận. Nơi tụ lại của năm dòng khí này được gọi là Nguyên-lại được giải thích, chỉ ra vị trí khá rõ ràng. Đó chính là huyệt Quan Nguyên, nhiều người cũng gọi đó là Đan Điền. Nguồn sưu tầm :3

Thích Anh làm mẫu tương đối trực quan, mặc dù Cố Dư Sinh không có cơ sở cũng nháy mắt tỉnh ngộ, chỉ là nhìn thi thể khô cằn kia, âm thanh có chút do dự: “sư phụ, đây là…”

Một tu sĩ chính đạo tuyệt đối không tùy thân mang theo một cổ thi thể, Thích Anh ngược lại không cố kỵ, lạnh nhạt đáp: “Đây là trưởng lão dược các tiền nhiệm, Linh Xu, cũng là sư phụ dạy ta luyện đan, người trước tọa hóa đem thân thể mình chế thành bộ dáng này, đem đi cung cấp cho đệ tử trong môn nghiên cứu nội tạng cơ thể.”

Tu sĩ đến cảnh giới luyện thần hoàn hư, dù nguyên anh đã tán, thân thể vẫn sẽ tự mình hấp thụ linh khí, đối với tà tu chính là chí bảo luyện khí.

Bởi vậy, tu sĩ phòng cơ thể rơi vào tay kẻ khác, trước khi chết đều sẽ hủy đi đan điền. Người đem cơ thể mình chế thành thây khô như Linh Xu Trưởng Lão lưu lại cho đồ đệ là chưa từng nghe thấy, dạng quái nhân này không hổi là sư phụ của Thích Anh.

Cố Dư Sinh sớm nghe nói trong Đông Linh Kiếm Các không tồn tại người bình thường, ban đầu còn không tin, lúc này mới hiểu rõ chính mình đã lạy dạng gì sư phụ.

Thích Anh trong hiện thực và lý tưởng chênh lệch quá nhiều, thiếu niên có chút không thể tiếp thu, chỉ nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, dược các vì sao chỉ có một mình người?”

“Học y có thể chữa bệnh dữ, lại không chữa được nhân tâm, ngoại trừ ta, dược các đệ tử đều đỏ bỏ y tập kiếm.”

Thích Anh thần sắc vẫn bình tĩnh như trước, thấy Cố Dư Sinh vẫn còn điểm nghi hoặc, không đợi hắn hỏi đã nói: “Ta không giống bọn họ, giết người không cần dùng kiếm.”

Cố Dư Sinh phát hiện mình có chút nhìn không thấu y nhân trước mắt. Một yêu quái lắc lư thi thể sư phụ, cũng là y tu duy nhất Đông Linh Kiếm Các, vốn trong lòng hắn là từ bi như thần, nói lên sát sinh lại không có nửa phần do dự.

Thiếu niên ngũ vị phân trần, chỉ có thể hỏi: “Sư phụ, trong mắt người, nhân tâm là cái gì?”

Trong mắt Thích Anh rất nhanh hiện một tia thần sắc chán ghét, trong nháy mắt liền khôi phục, hờ hững trả lời: “Không phải thứ gì tốt, ta không có hứng thú đi tìm hiểu.”

Thân sắc hắn biển ảo mặc dù nhanh, Cố Dư Sinh đem toàn bộ thu hết vào mắt, thần sắc bỗng nhiên có chút hoài niệm, tất cả do dự lúc đó tiêu tan, chỉ dứt khoác nói: “Con sẽ hiểu, sau đó bảo hộ sư phụ.”

Đúng là khiến Thích Anh sửng sốt, vốn là Cố Dư Sinh hoàn toàn không thể cảm ứng thiên địa linh khí, theo lời nói vừa ra khỏi miệng, trong cơ thể thể lại sinh một tia chân khí. Không sai, dù giống như cọng tóc yếu ớt, các tu sĩ khác luyện hóa mấy ngày xác thực mới có thể thành công ngưng tụ chân khí.

Linh khí chưa nhập vào cơ thể đã tạo thành chân khí, chuyện lạ như vậy ở tu chân giới chưa bao giờ xuất hiện. Cố Dư Sinh thấy trong mắt Thích Anh là một mảng sương mù dày đặc, không biết bản thân hắn đã làm gì để sư phụ nghi ngờ.

Hai người chăm chú nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Thích Anh thu hồi tầm mắt lại, đem một lọ cố linh đan đưa cho Cố Dư Sinh dặn dò cùng mỗi ngày, trước khi đi chỉ để lại một câu—

“Chuyên tâm đả tọa chớ để phân tâm, ngươi phải sống hơn nữa còn phải mạnh hơn tu sĩ trong thiên hạ, đến lúc đó nhân tâm làm sao, tự nhiên do ngươi toán.”

Cố Dư Sinh là thân phận gì không quan trọng, chỉ cần hắn còn sống, Đông Linh Kiếm các vẫn còn tốt, vậy là đủ rồi.

Cho nên, Cố Dư Sinh nhất định phải càng mạnh, hắn cũng vậy.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thích Anh: ngay cả quang hợp cũng không biết, ngươi tư chất quả nhiên không được.

Cố Dư Sinh: sư phụ, con thực chất là người!

Trầm Phung Uyên: đóng lại tài liệu giảng dạy sinh vật của các ngươi, chúng ta là kênh tu tiên đúng đắn!

 

 

Comments

Popular posts from this blog

Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 14