Ngã tại dân quốc trảo cương thi - Chương 2, 3, 4, 5

2. Quý Tiểu Song nhận thức thực tế




Quý Tiểu Song hai mắt nhắm chặt cứng ngắc nằm trên chiếc gường gỗ. Liều mạng nhớ lại trước khi chính mình xuyên không đang làm những gì.

Dường như khi đó hắn mới vừa tan tầm về nhà, đang nằm trên ghế salon mềm mại ôm máy vi tính xách tay đánh dota, chơi đến vui vẻ, còn vểnh một chân, dép rớt cũng không lo nhặt lên.

Tiếp đó hình như laptop hết pin, hắn cúi đầu với một tay cắm sạc, tay kia còn không rời bàn phím, sau đó đột nhiên nghe trên đỉnh đầu nổ vang một tiếng sét lớn, sau đó hắn liền phát hiện chính mình ở trong rừng cây nhỏ lúc đầu. Hừ hừ, còn thiếu một chiếc dép! Hiện tại hai bàn chân từng trận đau nhức là hậu quả của việc chạy chân trần như điên ban đêm! Chẳng lẽ bị sét đánh chết? Vì vậy nên xuyên tới nơi này?

Kháo! Đủ cẩu huyết! Lão tử chỉ mới có hai mươi bảy tuổi thôi! Công việc mới vừa vào quỹ đạo, bạn nữ chỉ mới có hai người, tuy là chết trạch, nhưng liền chết như vậy cũng không đáng giá a !?

Quý Tiểu Song hiện tại thật không biết nên cảm tạ lão Thiên cho mình một cơ hội sống hay là nên thống hận mình bị vội vã xuyên đến cái đại phương quỷ quái cương thi lan tràn này! Chẳng lẽ là chuyện rất lâu trước kia khi còn bé, Quý Tiểu Song vẫn là một tiểu hài tử ngốc, nhìn thấy Anh Thúc ở trong phim ảnh điểm cương thi, khí thôn sơn hà mà cầu nguyện mình có thể cùng Anh Thúc bắt cương thi bị lão Thiên nghe được.

Vì vậy liền cho hắn toại nguyện? Không thể nào? Quý Tiểu Song quyết định: Về sau lúc viết truyện ký phải ghi chú rõ một câu: Các bạn nhỏ cẩn thận điện giật.

Còn không được loạn cầu nguyện! Bằng không tự gánh lấy hậu quả đi! Phi phi phi! Lão tử là người theo thuyết vô thần, xuyên không đã quá cẩu huyết rồi, cũng không cần xoắn xuýt đến chuyện của lão Thiên. Tốt xấu gì bản thân cũng là người theo chủ nghĩa duy vật gần nửa đời người, phải tin tưởng khoa học, kiên quyết phản đối mê tín!

Hiện tại chuyện làm Quý Tiểu Song xoắn xuýt chính là về sau nên làm cái gì bây giờ. Xem tình huống hiện tại thì việc trở về đoán chừng là không có khả năng rồi.

Nghĩ đến hỏng đầu cũng không nghĩ ra được biện pháp gì. Lại nghe bên ngoài âm thanh gõ mõ điểm canh, Quý Tiểu Song nghĩ: Ơ? Trước đây xem ti vi không phải hẳn là còn hô trời khô vật hanh, cẩn thận củi lửa sao?

Mới vừa nghĩ như vậy, liền nghe bên ngoài có một giọng lão nam hồn hậu có lực hô: “Trời khô vật hanh, cẩn thận củi lửa”. Quý Tiểu Song vỗ tay cái độp, em gái ngươi! Nghĩ cọng lông ấy!

Đi được tới đâu hay tới đó đi! Quay về chính nghĩ với Anh Thúc, không bị cương thi ăn là được rồi!

Hiện tại hi vọng duy nhất của Quý Tiểu Song chính là vị Anh Thúc này so với vị Anh Thúc kia ngàn vạn lần đáng tin hơn.

Ngủ không được bao lâu, trời còn chưa sáng đã nghe được bên ngoài có tiếng động, Quý Tiểu Song đứng dậy lén ra phía ngoài, liền thấy Kỳ Viễn Anh đang ở bên ngoài luyện công, từng chiêu từng thức có bài bản hẳn hoi, hắn nhìn đến hoa mắt.

Quý Tiểu Song nhất thời thấy được cái mạng nhỏ của mình có chỗ đảm bảo rồi. Người sư phụ này nhìn qua rất có dáng dấp, sẽ không kém hơn với Lâm Chính Anh kia!.

Đột nhiên có một cánh tay khoát lên vai Quý Tiểu Song. Quý Tiểu Song bị dọa cho giật mình, oa oa la lớn.

Muốn chết a! Ngươi muốn hù chết ta à! Cả kinh một sạ! Người đến trông không khác gì một tiểu hài tử. Tướng mạo nha, cũng không lớn lắm. Kiểu tóc giống như quả dưa hấu, phía sau còn có một cái bím tóc, qua loa mặc một bộ áo choàng ngắn, vẻ mặt là một bộ dạng mới vừa tỉnh ngủ.

Dứt lời, liền dùng vẻ mặt lưu manh ôm lấy vai Quý Tiểu Song nói: “Tiểu Song, nghe sư huynh nói một chút, mấy ngày nay tìm không thấy bóng dáng ngươi đâu, rốt cuộc chạy đi đâu vậy? Chơi rất vui phải không? Có đồ chơi mới gì không?”

Quý Tiểu Song đánh rớt tay hắn, nói: “Không có không có! Chẳng những không có, còn té u đầu, đem mọi chuyện trước kia toàn bộ quên mất, ngay cả sư huynh cùng sư phụ đều không nhớ rõ!”

Trong lòng vừa nghĩ: Người sư huynh này, vừa nhìn là biết loại không thể trông cậy gì, đoán là về sau cũng không thể dựa vào hắn được cái gì. Ngẫm lại, Quý Tiểu Song đều cảm giác bản thân hiện tại khẳng định rất miệng lưỡi.

Ôi, đáng tiếc mình ban đầu không có đi thi công chức, nói không chừng còn có thể ở trong quan trường như cá gặp nước cơ!

Cắt! Không có thì sẽ không có, còn nói dối gì chứ! Đừng tưởng rằng ngươi nói mình mất trí nhớ về sau có thể lười biếng! Yêu, còn biết cái từ mất trí nhớ này? Thật giỏi nha!

“A Văn, nhanh lên một chút đi ra cho ta luyện công! Còn dây dưa cái gì? Còn Tiểu Song nữa, cũng đi ra đây cho ta! Người nào lười biếng, ngày hôm nay không cần ăn cơm nữa!”

Kỳ Viễn Anh ở trong sân quát, Quý Tiểu Song vội vàng rửa mặt, trước khi đi còn nhìn nhìn gương, rất tốt là gương mặt của mình không thay đổi, mi thanh mục tú. Tuy nói Quý Tiểu Song vẫn đối với gương mặt hơi con nít của mình không hài lòng lắm, thường thường ở vấn đề ưu thế tuổi tác ưu thế có một loại cảm giác thất bại, trong lòng vạn phần ước mơ sở hữu một khuôn mặt cương nghị con người sắt đá, nhưng nếu như xuyên qua lại biến thành bộ dạng vặn vẹo như A Văn, hắn sẽ rất đau trứng.

Kỳ Viễn Anh lại ở bên ngoài thúc giục vài tiếng. Quý Tiểu Song lập tức vội vàng chạy ra ngoài. Vị sư phụ này đánh người cũng không phải là đùa giỡn, ngày hôm qua bị hắn đánh vài cái, trên người Quý Tiểu Song còn xanh mấy khối kìa.

Sáng sớm miễn cưỡng làm trung bình tấn, Quý Tiểu Song thật muốn qua đời. Chân hắn còn có mấy cái bọng nước đang giày vò nữa! Nhưng mà Kỳ Viễn Anh lại không cho nghỉ ngơi. Quý Tiểu Song muốn khóc rồi.

“Ngươi ngươi ngươi! Nhìn bộ dạng ngươi xem?” Kỳ Viễn Anh kéo kéo bộ đồ ngủ nhiều màu mới của Quý Tiểu Song, ngươi xem một chút ngươi còn thể thống gì? Mặc cái dạng này, giống cái gì hả? Ta mặt mo cũng bị ngươi làm cho mất hết!

Quý Tiểu Song: “Sư phụ, cái này gọi là đồ ngủ, để mặc lúc ngủ”. Quý Tiểu Song giải thích.

“Ta quản ngươi đồ ngủ hay là đồ nằm! Đi ra khỏi nhà phải ăn mặc đàng hoàng, không thể vứt bộ mặt của Mao Sơn đệ tử được. Nghe rõ không?”

Thừa dịp Kỳ Viễn Anh xoay người, A Văn hướng về phía Quý Tiểu Song làm mặt quỷ, vẻ mặt nhìn có chút hả hê. Quý Tiểu Song liền liếc hắn một cái, Kỳ Viễn Anh mặt không chút thay đổi nói: “Ha ha. Thật quá phận, mỗi người một gậy. Cho các ngươi cợt nhả!”

Quý Tiểu Song lửa giận bốc lên. Trong lòng mắng: Ni mã, lão tử làm sao chịu nổi hai sư huynh các người uy hiếp đây!

Rốt cục chịu đựng đến lúc ăn điểm tâm. Quý Tiểu Song đã sớm đói bụng đến mắt nổ đom đóm rồi. Vừa nhìn lên bàn, dựa vào! Thật phong phú mà! Ba bát cháo hoa một xấp cà rốt khô. Nhất thời khiến người ta không muốn ăn nữa. Quý Tiểu Song trơ mắt nhìn Kỳ Viễn Anh cùng A Văn ăn đến ngon miệng, thận trọng hỏi: “Sư phụ, có thể ăn cái khác không? Cái này ta ăn không vô.”

“Tiểu Song ăn không vô, ta giúp hắn ăn đi sư phụ!” A Văn hào hứng tự tay bưng cháo của Tiểu Song đi, bị Kỳ Viễn Anh chớp nhoáng đánh lên mu bàn tay hắn, liền ủy ủy khuất khuất nhìn Kỳ Viễn Anh.

A Văn lầm bầm nói: “Tiểu Song là không muốn ăn nha! Lại không phải lỗi của ta!”

“Ngươi”, Kỳ Viễn Anh cầm đũa chỉ vào Quý Tiểu Song, “không ăn cái này thì nhịn! Có ăn còn kén chọn, bỏ đói ngươi vài ngày xem ngươi còn kén chọn không!”

Quý Tiểu Song nghe được hắn nói như vậy, thầm nghĩ hảo hán không ăn thua thiệt trước mắt, vẫn là nên ăn đi! Hơn nữa, nếu thật sự bị bỏ đói vài ngày, đoán chừng không bị cương thi ăn tươi cũng sẽ ngỏm củ tỏi vì đói rồi.

Kỳ Viễn Anh nghiêm mặt nói: “Có câu là ăn không nói ngủ không nói, hai người các ngươi, ăn không cho phép nói chuyện, cũng không cho nhăn mặt, muốn ăn thì mau ăn, không ăn cút ngay!”

Quý Tiểu Song đành phải ủy ủy khuất khuất ngồi xuống, thành thành thật thật ăn xong chén cháo hoa kia. Mùi vị thật không ra làm sao.

“A Văn, gạo đã hết rồi, đi đến trấn trên mua cho ta ba mươi cân gạo về. Đi sớm về sớm, không được ở lại bên ngoài. Về trễ chờ ta chặt chân của ngươi đi!!”

Kỳ Viễn Anh phân phó xong, vừa quay đầu liền nói với Quý Tiểu Song: “Ngươi dọn dẹp chút đồ đạc cho ta, chờ chút Thái tham trưởng sẽ phái người tới đón chúng ta đi đến cục cảnh sát một chuyến.”

Cục cảnh sát? Quý Tiểu Song hỏi: “Sư phụ ngươi làm chuyện xấu gì à? Đi cục cảnh sát gì chứ?” Kỳ Viễn Anh thình lình gõ Quý Tiểu Song một cái thật mạnh, “Trấn trên không yên ổn, cương thi hoạt động thường xuyên. Đêm qua ở vùng ngoại ô phát hiện sáu thi thể, Thái tham trưởng phái người tới mời ta đi nhìn. Ngươi cùng đi với ta.”

Dựa vào! Người chết á! Khuôn mặt Quý Tiểu Song tái xanh rồi.

Tuy là hắn đường đường nam nhi bảy thước, nhưng mà hắn sợ nha! Đây không phải là đóng phim, là người chết thật sự đó! Người nào có thể tiêu hóa được chuyện này a!

“Sư phụ, để ta đi mua gạo đi a !! Ta đi rất nhanh nha! Gọi sư huynh cùng ngươi đi cục cảnh sát xem người chết đi”. Quý Tiểu Song nói xong liền muốn chuồn, bị Kỳ Viễn Anh lôi trở về. “Ngươi dám đi thử xem?” Nói xong liền dùng vẻ mặt đe doạ Quý Tiểu Song.

Quý Tiểu Song liền nịnh nọt cười cười: “Ta đi ta đi! Ta giỡn với sư phụ thôi!” Một bên trong lòng lại tức điên rồi. Lão tử lớn như vậy chưa từng xem qua người chết, hiện tại lập tức phải xem sáu cổ thi thể, xem đủ luôn! Một bên trong lòng bằng không vui mà đi thu dọn đồ đạc rồi.

Sau một lúc lâu, một chiếc xe Jeep dừng ở cửa, đi xuống là năm vị cảnh sát, tên thanh niên dẫn đầu phía trước kia bộ dáng xem chừng hai mươi, dáng dấp coi như anh tuấn, tương đối thuận mắt.

Thấy Quý Tiểu Song ở đại sảnh bên trong thu dọn đồ đạc, hiền hòa hỏi: “Tiểu sư phụ, Kỳ tiên sinh có ở đây không?” Quý Tiểu Song không biết người này, đối với hắn hảo cảm nhất thời toàn bộ đã không còn.

Em gái ngươi chứ tiểu sư phụ! Quý Tiểu Song ghét nhất loại người bỏ qua tuổi tác của hắn, nói như thế nào mình cũng hai mươi bảy hai mươi tám rồi, tuổi của lão tử đời trước cũng đủ làm ca ca ngươi rồi! Hơn nữa, ngươi gọi tiếng ca ca ta tâm tình không tốt liền mụ mặc kệ ngươi! Vì vậy lạnh như băng nói: “Ở bên trong đấy, bản thân đi tìm”. Dứt lời lắc người một cái, trở về phòng thu dọn đồ đạc.

“Thái tham trưởng, thực sự là thật ngại quá, là đồ đệ này của ta không tốt, không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, làm cho ngài chê cười!” Kỳ Viễn Anh liếc Quý Tiểu Song trắng mắt, quay đầu hướng Thái tham trưởng khách khí nói.

Thái tham trưởng ngược lại cũng không tức giận, cười nói: “Đâu có đâu có, Kỳ tiên sinh đừng làm như người xa lạ, Thái mỗ cũng không phải người ngoài”, lại hỏi: “Kỳ tiên sinh nếu như thu thập xong chúng ta liền lên đường đi, Chung cục trưởng vẫn còn ở trong cục chờ ngài đấy!”

Kỳ Viễn Anh gật đầu, kêu lớn: “Tiểu Song. Thu thập xong liền mau ra đây”. Quý Tiểu Song liền nhanh chóng đi ra, lúc vừa đi ra ngoài, Kỳ Viễn Anh hỏi: “Ngươi gói quần áo tại sao lại ít như vậy? Đồ đạc sao không mang hết đi?” Quý Tiểu Song ngáp nói: “Mang hết mà, ngươi xem! Nước, dù, chìa khoá, thức ăn, toàn bộ đều ở chỗ này đây!”. Kỳ Viễn nhìn Quý Tiểu Song vẻ mặt vô tội tức giận đến gương mặt đều tái rồi.

“Trở về ta dạy dỗ ngươi sau! Dứt lời chỉ vào nhà lấy đào phù kiếm, chu sa, chỉ mực các loại ngày thường dùng bắt quỷ bắt cương thi.”

Hai người theo Thái tham trưởng cùng lên xe, thẳng đến cục cảnh sát.

Quý Tiểu Song trong lòng căng thẳng. Thật sự muốn xem người chết sao! Lão tử sống thật tốt hiền hòa ở xã hội hiện đại cả đời, lúc nào thì xem qua người chết? Giờ mới đến cái địa phương quỷ quái này hai ngày liền muốn lão tử nhìn người chết hàng thật, trong lòng cho dù có một ngàn một vạn không muốn, nhưng là còn phải khuất phục dưới dâm uy của sư phụ này. Khổ bức lắm có biết không?!

Đến cục cảnh sát rồi.

Kỳ Viễn Anh theo Thái tham trưởng xuống xe, Quý Tiểu Song bất đắc dĩ theo ở phía sau cũng phải xuống xe. Nhìn cửa lớn cục cảnh sát huy hoàng, Quý Tiểu Song khổ không thể tả.

Đương nhiên trong lòng vẫn không quên cảm thán một tiếng, cục cảnh sát này xây cũng thực không tồi nha, rất có nghệ thuật nha.

 

(*) Chú thích:

Bộ đồ ngủ của Quý Tiểu Song:

  Kết quả hình ảnh cho đồ ngủ shin bút chì
(Г・ω・)г(Г・ω・)г(Г・ω・)г ta là phân cách tuyến (Г・ω・)г(Г・ω・)г(Г・ω・)г

3, Cuộc đời đạo sĩ của Quý Tiểu Song bắt đầu rồi


Vào phòng khách trong đồn cảnh sát, người đi tới là một lão đầu hơn năm mươi tuổi, kiểu tóc Địa Trung Hải, vẻ mặt bóng loáng, một bộ dạng ngồi không hưởng lộc. Nha nha! Kỳ tiên sinh, ngươi đã đến rồi!

Quý Tiểu Song luôn cảm thấy Chung cục trưởng này cười thật tiện, vì vậy đi theo phía sau Kỳ Viễn Anh, tận lực không xuất hiện ở trước mặt lão. Huống hồ người ta là cục trưởng, cũng lười nhìn người hầu như ngươi nha.

Kỳ Viễn Anh vẻ mặt nghiêm túc, chắp tay hành lễ nói: “Thật ngại quá để cho Chung cục trưởng đợi lâu.”

“Đâu có đâu có!” Chung cục trưởng khoát khoát tay ra hiệu thuộc hạ bưng trà tới, Kỳ Viễn Anh ngồi xuống uống một ngụm, tiếp đó đứng lên nói: “Chung cục trưởng, chúng ta trước đi xem thi thể đi!!”

Quý Tiểu Song một ngụm nước suýt chút nữa phun ra. Nghĩ thầm: Sư phụ nóng lòng như vậy, không cần phải gấp rút như vậy đâu!? Chẳng lẽ yêu thích thi thể? Dựa vào! Không phải đáng sợ hơn sao!

Chung cục trưởng gật đầu, đối với Thái tham trưởng nói: “Tiểu Thái, dẫn đường”. Sau đó quay đầu, đối với Kỳ Viễn Anh dùng tay ra hiệu: “Mời!”

Quý Tiểu Song khổ không thể tả nói: “Ngươi con bà nó gấu à! Bởi vì Kỳ Viễn Anh trước khi đi không quên chặt chẽ lôi hắn một hơi, liền đem hắn lôi đến trước mặt luôn! Cái này chính là trốn không thoát!”

Thái tham trưởng hướng về phía hắn ôn hòa cười, Quý Tiểu Song nhất thời cảm thấy trong nụ cười kia toàn bộ đều là trào phúng! Rõ ràng tên này đang cười hắn! Cơn giận đột ngột không chỗ phát tiết, liền nhanh chân lên chạy về phía trước. Kỳ thực trong lòng đã sớm sợ không chịu được, toàn thân đều run rẩy run rẩy.

Thật không phải đàn ông mà! Quý Tiểu Song ở trong lòng mắng chính mình. “Tiểu Song sư phụ, mời bên này!” Thái tham trưởng lễ phép nhắc nhở hắn, Quý Tiểu Song gật đầu, bước dài tiến vào trong, đột nhiên sợ đến “Oa” một tiếng nhảy ngược ra ngoài.

Ta X! Sáu cổ thi thể xếp thành một hàng ở trong đại sảnh. Trên người đều đang đắp vải trắng, vải trắng dưới nhô lên, nhìn qua có lớn có nhỏ. Dọa như vậy sẽ chết người trẻ tuổi hắn a!

Kỳ Viễn Anh lại thưởng một cái gõ mạnh. Quý Tiểu Song nước mắt doanh tròn, nước mắt rất nhanh liền muốn chảy ra. Thái tham trưởng không kiềm được che miệng cười, Quý Tiểu Song càng ghét hắn hơn, thẳng thừng trừng mắt liếc hắn một cái.

Kỳ Viễn Anh tra xét từng thi thể tỉ mỉ một phen, lại kiểm tra vết thương trên thi thể người chết, sau đó mới rửa tay, nói với Chung cục trưởng: “Từ trên vết thương xem ra, không thể nghi ngờ là bị cương thi cắn chết, vết thương đều ở cổ, thân thể cứng ngắc, trên da bao phủ một tầng thi khí trên sáu cổ thi thể không phải đồng nhất cho thấy không cùng bị một cương thi cắn, theo kinh nghiệm nhiều năm của ta xem ra, phụ cận cương thi hẳn không ít hơn mười con.”

Chung cục trưởng cau mày nói: “Lần này số lượng người chết nhiều lắm rồi, thượng cấp vô cùng coi trọng việc này, phân phó bọn ta trong vòng 3 ngày phải giải quyết hết những cương thi này, Kỳ tiên sinh, chuyện này làm phiền ngươi rồi!”

Quý Tiểu Song vừa nghe ba ngày? Nói đùa sao? Mười mấy con cương thi ba ngày liền phải giải quyết xong? Ngươi cho đây là Thành Quản đả cẩu sao? Kỳ Viễn Anh cũng lộ vẻ mặt khó xử.

Chung cục trưởng, ngươi xem, ba ngày không khỏi quá ngắn, chúng ta phải chuẩn bị một vài thứ mới tốt hành động được! Lúc này Chung cục trưởng liền cắt lời của Kỳ Viễn Anh nói: “Kỳ tiên sinh, ta cũng biết ba ngày là quá gấp gáp, nhưng là cấp trên phân phó như vậy, bọn ta nào dám kéo dài? Ngươi xem theo đó mà làm thôi! Đến lúc đó không hoàn thành nhiệm vụ, Kỳ tiên sinh, Chung mỗ ta cũng liền không xong!”

Chung cục trưởng vẻ mặt lập tức thay đổi, biến thành đe dọa rồi. Quý Tiểu Song tuy là không ưa, nhưng trong lòng có điểm thoải mái. Thường ngày sư phụ đều đe dọa hắn, lúc này cũng để cho hắn nếm thử cảm giác bị đe dọa xem! Nhưng nghĩ một chút thì nếu làm không xong nhiệm vụ này mình cũng sẽ xui xẻo theo, trên dưới đều thật khổ bức, nhất thời cảm giác trời xanh công bằng ở đâu.

Chung cục trưởng chắp tay một cái nói: “Trong cục còn có chút chuyện vặt, Chung mỗ liền cáo từ trước!”. Kỳ Viễn Anh cau mày, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, “Chung cục trưởng, dừng bước đã!” Chung cục trưởng đầu cũng không quay lại, nói: “Việc này Chung mỗ thực sự bất lực! Mời Kỳ tiên sinh sớm đi trở về chuẩn bị đi!!” Kỳ Viễn Anh đuổi theo, nói: “Không phải không phải không phải, ta muốn nói là, những thi thể này không thể để lại nơi này, đến khi trời tối trăng lên, bọn họ sẽ biến thành cương thi, nên xin Chung cục trưởng phái người đem bọn họ thiêu hủy đi.”

“Đúng vậy đúng vậy, Chung cục trưởng, nếu không khiêng đi thiêu, đợi đến tối chỗ này của ngươi liền khắp nơi là cương thi, nhảy, nhảy, nhảy!” Quý Tiểu Song động tác chiêu bài của cương thi đại ca trong phim ảnh mà làm, đưa cánh tay dài trợn trắng mắt, làm bộ muốn bóp cổ Chung cục trưởng, “Ngươi xem, hướng chỗ này cắn nhẹ, ngài cũng sẽ trở thành cương thi nha~!” Quý Tiểu Song lén lút chọt ngón tay vào.

Chung cục trưởng bị Quý Tiểu Song dọa sợ đến nỗi đầu đổ mồ hôi lạnh, vội vàng phân phó thuộc hạ chính là mấy cảnh vệ: “Người tới! Mấy người các ngươi lập tức đem những thi thể này ra bên ngoài thiêu hủy!”

Quý Tiểu Song nghĩ đến lại một phen đau lòng nhức óc! Còn tưởng rằng Kỳ xa anh có biện pháp nào tranh thủ thêm chút thời gian, đến nửa ngày lại là chuyện hư hỏng này!

“Sư phụ, không hoàn thành nhiệm vụ phải làm sao đây?” Quý Tiểu Song tội nghiệp nhìn Kỳ Viễn Anh, Kỳ Viễn Anh tức giận trừng mắt liếc hắn một cái “Sẽ thế nào? Về nhà chờ ngồi tù đi!!”

Quý Tiểu Song khóc không ra nước mắt! Lão tử lẽ nào thật vất vả xuyên đến nơi này, nửa đời sau sẽ ở trong tù sao? Không nên đối xử với ta như vậy a a a a!

Quý Tiểu Song cùng Kỳ Viễn Anh lên đường trở về, hai người đều là sầu mi khổ kiểm. Đương nhiên, nguyên nhân lại khác nhau: Kỳ Viễn Anh buồn là làm thế nào bắt cương thi, Quý Tiểu Song buồn là nửa đời sau ngồi tù phải làm sao đây. A Văn thấy bọn họ trở về, vui mừng nghênh đón, “Sư phụ, Tiểu Song! Các ngươi đã về rồi!” Kỳ Viễn Anh ừ một tiếng, Quý Tiểu Song thì trực tiếp bỏ qua cái tên ngu ngốc này. Một bộ dạng mặc kệ ngươi.

Hết lần này tới lần khác tên ngu ngốc này chính là muốn trêu chọc người! A Văn một mực lắc qua lắc lại trước mặt Quý Tiểu Song, Quý Tiểu Song không chịu nổi nữa mắng: “Em gái ngươi! Lắc cái cọng len á?”

A Văn không hiểu gì nói: “Em gái ta? Ta không có em gái nha! Ta là cô nhi được sư phụ nhặt về! Ở đâu có em gái được! Tiểu Song, len lại là cái thứ gì?”

Quý Tiểu Song : ...

“A Văn, ngươi đi chuẩn bị một chút, đến trấn trên mua mấy con chó mực về, Tiểu Song, ngươi đem gạo bỏ ống trúc chuẩn bị cho tốt, rồi đem đạo bào của ta cùng kiếm lấy tới.”. Quý Tiểu Song vội vàng nghe theo, A Văn còn đứng tại chỗ không hiểu gì, Quý Tiểu Song đẩy hắn một cái: “Nhanh lên một chút! Ngươi không nhanh lên nửa đời sau của ta sẽ phải ăn cơm tù!” A Văn gãi đầu, suy nghĩ một chút, đáp: “A.”

Quý Tiểu Song mấy thứ Kỳ Viễn Anh dặn đều lấy ra, lau sạch bụi, Kỳ Viễn Anh mặc đạo bào vào, đội mũ đạo sĩ, tay phải cầm đào kiếm tay trái cầm chuông, thật là có bộ dáng điểm đạo sĩ.

Quý Tiểu Song nhìn chằm chằm tượng đặt trên bàn giống như Thần Chung Quỳ, nói thật, tuyệt đối không hề dọa người, ngược lại khiến người ta cảm thấy có chút khôi hài. Dù sao lấy lúc trước chỉ xem qua Anh Thúc ở trong phim mà thấy những thứ này, Anh Thúc nghiêm túc lại lợi hại, sao có thể cảm thấy hắn có điểm nào không đáng tin được. Quý Tiểu Song cười khan vài tiếng, nịnh nọt hỏi: Sư phụ, những thứ này là để nấu cơm sao? Rất có phong cách tây phương nha!

Ba! Một kiếm đánh lên đầu Quý Tiểu Song, đầu Quý Tiểu Song đau nứt ra rồi.

“Tổ sư gia ở trên, không được vô lễ! Ngươi tên tiểu tử thúi này chỉ có biết ăn cơm, sao không biến thành cái thùng cơm luôn đi!””” Quý Tiểu Song ngoác miệng ra, trong lòng đã sớm mắng tổ tông Kỳ Viễn Anh mười tám lần. Mặc dù đây là bất kính, nhưng ngươi có thể nhịn được sao! Không cho phép ngươi mắng ngoài miệng thì mắng trong đầu còn không được sao? Mặc dù không đồng ý chuyện này nhưng hắn cũng không thể kiềm chế lại!

Quý Tiểu Song im lặng hồi lâu, thấy Kỳ Viễn Anh hướng về phía kia tay cầm bùa vàng miệng lẩm bẩm không biết nói cái gì, hắn nhất thời nhịn không được lại tới hỏi: Sư phụ, ngươi cái này là đang niệm chú sao? Cảm giác rất giống Đường Tăng nha, meo meo nha nha rống! Ha ha ha Quý Tiểu Song nhớ lại trong < Tây du ký> có nhắc tới Đường Tăng, bản thân cười đến không thở nổi, Kỳ Viễn Anh đánh lên đầu hắn một cái, Quý Tiểu Song lệ rơi đầy mặt ngưng cười.

Qua một lúc lâu, Quý Tiểu Song ở một bên chà xát xoa một chút, rốt cục lại không chịu nổi tịch mịch lại hỏi: Sư phụ, cơm tù so với cháo nhà chúng ta dễ ăn hơn một chút phải không?

Ba!

Quý Tiểu Song: ...

Quý Tiểu Song trong lòng máu tươi giàn giụa, máu này mệt mỏi giáo huấn chính mình: Ta con mẹ nó chính là miệng tiện, lâu không bị ăn đòn, đkm.

Quý Tiểu Song quyết định rồi, nếu như cơm tù so với cháo ngon hơn, vậy miễn cưỡng đi ngồi tù cũng được. Nói tới đây, bụng của hắn đã sớm đói rồi. Dựa vào! Cục trưởng keo kiệt, mời bọn lão tử làm bán mạng mà ngay cả bữa cơm cũng không cho ăn! Đi chết đi!

Màn đêm dần dần tối, A Văn cùng Quý Tiểu Song đều dựa theo phân phó của Kỳ Viễn Anh chuẩn bị xong, thầy trò ba người mặc hắc y cưỡi xe ngựa nhỏ đến bên ngoài một miếu đổ nát hoang vắng vùng ngoại ô, Kỳ Viễn Anh ở trên đất trống bố trí xong xuôi, ý bảo Quý Tiểu Song cùng A Văn leo lên trên cây đi, Quý Tiểu Song ngoại trừ khi còn bé lúc nghỉ hè ở quê có theo mấy tên nhóc nhà hàng xóm leo cây ở ngoài, sau khi lớn lên ngay cả vỏ cây đều chưa sờ qua, một mực ở phía dưới nhảy nhảy vẫn bò không lên được. A Văn gấp đến đầu đầy mồ hôi, đột nhiên nảy ra một ý, hét lớn: “Cương thi ở phía sau ngươi kìa!”

Quý Tiểu Song nghe như vậy, sợ đến nhảy vọt lên một cái, bắt lấy tay của A Văn vài cái liền leo lên. Vội vã quay đầu hỏi: “Ở chỗ nào!” A Văn cười như tên trộm, phía sau hắn ngay cả rắm cũng không có! Đến đó Quý Tiểu Song đã nghĩ muốn đánh hắn. Bỗng nhiên một viên đá đánh trúng chân A Văn, hắn đau đến nỗi run lẩy bẩy. Kỳ Viễn Anh mắng: “La hét cái rắm! Cương thi đều bị các ngươi dọa chạy!”

Quý Tiểu Song ở trên thân cây cả một đêm, đến tiếng rắm cũng không có một cái. Mệt mỏi ngáp thẳng đến sáng sớm.

“Sư phụ ngươi được chưa vậy! Ngươi sẽ không phải sơn trại đi!?” Mặt Quý Tiểu Song lộ vẻ nghi hoặc dè dặt hỏi.

Kỳ Viễn Anh giơ tay lên làm bộ muốn đánh, Quý Tiểu Song: “Ta lóe sáng! Ta lóe sáng! Ta lập lòe phát sáng!”

Kỳ Viễn Anh:...

Quý Tiểu Song trở về ngủ một chút, buổi tối còn lại phải canh chừng các loại cương thi, cần phải bảo trì thể lực nha. Thực sự là buồn chán chết mà. Sao không mang theo laptop mà xuyên tới đây chứ! Thực là, muộn như vậy buồn chán còn có thể đánh chút dota gì gì đó, mà ở đây cũng không có mạng nữa là! Nhưng mà ít nhất còn có thể chơi < thực vật đại chiến cương thi > offline một chút đó nha! Quý Tiểu Song đầy bụng bực tức.

Lại đến buổi tối, vẫn giống nhau cũ, đừng nói là cương thi, đến cọng lông cương thi cũng chưa thấy qua một cọng nữa. Ban đêm ở vùng ngoại ô ngay cả một tiếng chim kêu cũng không có, thật là dọa chết người mà.

Sáng sớm Quý Tiểu Song mặt ủ mày ê trở về. Đây chính là chỉ còn một ngày cuối cùng, nếu không có động tĩnh gì liền phải ăn cơm tù, ngẫm lại thật sợ, trong phòng giam khẳng định sẽ có chuột, Quý Tiểu Song đường đường là nam nhi, xương cốt cứng cáp nhưng hết lần này tới lần khác chỉ sợ mấy thứ này. Nếu bắt hắn cùng chuột ở chung, không bằng để hắn đi chết đi cho rồi.

Kỳ Viễn Anh vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, thái độ bình tĩnh làm cho Quý Tiểu Song đau trứng một hồi.

“Sư phụ! Ta không muốn ăn cơm tù! Ngươi nhất định phải cứu ta!” Quý Tiểu Song đáng thương nhìn Kỳ Viễn Anh, A Văn vừa nghe nói ăn cơm tù, khóc lóc thảm thiết la lên: “Sư phụ, ta cũng không muốn ăn cơm tù!”

Kỳ Viễn Anh khoát khoát tay, hai người các ngươi, “nếu không muốn còn không mau trở về ngủ!” Dứt lời lắc người trở về phòng nằm trên giường ngủ bình yên thấy rõ.

Để lại Quý Tiểu Song cùng A Văn mắt lớn trừng mắt nhỏ, Quý Tiểu Song liếc A Văn trắng mắt, dứt khoát cũng trở về ngủ rồi.


(*) Chú thích:

Kiểu tóc địa trung hải
Kết quả hình ảnh cho 地中海发型


╭(°ㅂ°)╮╰(°ㅂ°)╯╭(°ㅂ°)╮╰(°ㅂ°)╯ta là phân cách tuyến ╭(°ㅂ°)╮╰(°ㅂ°)╯╭(°ㅂ°)╮╰(°ㅂ°)╯

4, cương thi tới


Ăn xong cơm tối, Kỳ Viễn Anh cùng hai đồ đệ lại trở về khu đất trống trong rừng cây nhỏ. Kỳ Viễn Anh trên mặt đất quấn xong dây mực, lại chôn một chút thuốc nổ ở bốn phía, sắp xếp đơn giản một chút, quay về xe ngựa mặc đạo bào vào. A Văn cùng Quý Tiểu Song rất sớm đã trốn lên trên cây.

Quý Tiểu Song nghĩ thầm: Lão tử đối với việc bắt cương thi dốt đặc cán mai, tránh càng cao càng tốt. Vì vậy sống chết leo lên, leo đến trên một nhánh cây, cởi đai lưng ra, đem mình thật cột chặt lên cây. Thầm nghĩ: Như vậy vừa có thể phòng ngừa chính mình ngã xuống, còn có thể lén ngủ, chẳng phải rất tốt sao?

Ngược lại xem bộ dáng này, Anh Thúc này tám phần mười chính là sơn trại, cương thi không bắt được, ăn cơm tù là cái chắc rồi, trước mắt chính là như vậy rồi! Quý Tiểu Song tự khen chính mình lúc này gặp loạn không hoảng. Đúng là nên trao giải Nobel cho mình đi! Bất quá hình như giải Nobel không có loại nào như vậy. Ôi chao, liền miễn cưỡng nhận giải Nobel hòa bình thế giới đi.

Ba! Một chưởng phá vỡ mộng đẹp Quý Tiểu Song rồi.

Quý Tiểu Song: !

A Văn vỗ lên đầu Quý Tiểu Song, lại gần nói: “Ai! Sư đệ, đồ ngủ kia của ngươi, thật không tệ nha! Cho ta mượn mặc hai ngày đi?” Quý Tiểu Song trong cơn giận dữ la: “Không cho mượn!”

“Sư đệ tốt! Cho mượn nha mượn nha!” A Văn cầm lấy góc áo Quý Tiểu Song, vẻ mặt như lão bà, nhưng vì sao Quý Tiểu Song lại cảm thấy muốn ói như vậy? Một đại lão gia lại lôi lôi kéo kéo như vậy! Rất buồn nôn có biết không? Quý Tiểu Song cảm thấy mình sắp bị hắn hại chết rồi, hận không thể tự tay đẩy hắn cách xa một trượng.

Hừ, không cho mượn còn lôi kéo! Chờ chút nữa cương thi tới đừng kêu ta cứu ngươi! Quý Tiểu Song liếc hắn trắng mắt, mặt không chút thay đổi: “Ha ha”. Với bộ dạng ngu ngốc này của ngươi, còn trông cậy vào ngươi cứu ta? Dẹp đi a!

Hơn nửa đêm trôi qua, Kỳ Viễn Anh một mực ở phía dưới bồi hồi, đến một tiếng rắm cũng không có. Quý Tiểu Song ngáp, đang muốn dựa vào tàng cây nhắm mắt, hắn hiện tại mụ nó hoạt động mấy ngày liền, toàn thân đều bắt đầu đau nhức rồi. Cũng thật là! Đang yên lành, hết lần này tới lần khác lại muốn trèo lên cây ngây người, cũng không phải cây gấu túi, hại cha ta mà!

“Tiểu Song, cầm lấy, ta đi giải quyết một chút!” A Văn đem bao quần áo ném cho Quý Tiểu Song, Quý Tiểu Song không nhịn được nữa, lại trợn trắng mắt. Tiểu tử này nửa đêm liền đi bốn năm lần, mẹ nó ngươi là mắc chứng tiểu đêm sao hả?

Rất nhanh, A Văn đã trở về, Quý Tiểu Song cảm giác mình không muốn đi đều bị hắn ám chỉ đến mức muốn đi rồi. “Cầm! Ta cũng xuống đi giải quyết.”

Tục ngữ nói lên núi dễ xuống núi khó, đạo lý leo cây lúc này cũng giống vậy. Quý Tiểu Song ung dung vài cái nhảy xuống, cùng Kỳ Viễn Anh chào một tiếng, bỏ chạy qua một bên trong rừng mà giải quyết

Bốn phía đen như mực, Quý Tiểu Song trong lòng sợ hãi, vội vã giải quyết xong liền quay trở về, đi gấp quá lại không nghĩ chính mình sẽ lại té sấp như chó gặm bùn. A Văn trên cây cười to, Quý Tiểu Song trong lòng buồn bực muốn chết. Tử tiểu tử, coi chừng ta! Tiếng của Kỳ Viễn Anh rất xa truyền tới.

Quý Tiểu Song nhặt giày rơi lúc ngã lên, quyết định trực tiếp đặt mông ngồi xuống đất mang vào. A Văn không biết trúng tà gì, sợ hãi hét lớn: “Cương thi!!”

Quý Tiểu Song mặt không biểu tình ngẩng đầu: “À ờ? Cương thi? Ở phía sau ta?” A Văn dùng sức gật đầu, chỉ vào phía sau Quý Tiểu Song, Quý Tiểu Song trong lòng lặng lẽ giơ ngón giữa, tiểu tử ngươi kỹ xảo quá kém, lão tử bị ngươi trêu một lần còn có thể bị trêu lần thứ hai? Cương thi cái cọng lông! Gạt người cũng nên đổi mới chút! Nói không chừng ngươi la một tiếng có con chuột kìa! Lão tử còn có thể sợ một chút!

“Sư phụ, đừng đánh, ta buộc giây giày một cái!” Quý Tiểu Song tay hắn trên đầu mình ra, nghĩ thầm lão gia hỏa này bước đi làm sao lại không có tiếng động gì, khẳng định là muốn dọa ta! Lão bất tử! Ta mới không sợ đâu.

Ầm Ầm Ầm! Âm thanh trong đầu vang lên.

Không thích hợp nha! Quý Tiểu Song cảm thấy không khí xung quanh mình nhất thời trở nên vô cùng âm lãnh, cảm giác không được tốt đẹp lắm! Vừa rồi cái tay kia giống như khối băng vậy, tay của Kỳ Viễn Anh cũng không có lạnh như thế đâu?

Máu trong người Quý Tiểu Song nhất thời đều vọt tới đỉnh đầu, hắn chật vật quay đầu lại, tròng mắt nhất thời đều rất nhanh bị dọa muốn rơi ra!

“Sư phụ ngươi cứu mạng a! Cương thi a!” Quý Tiểu Song xoay người như cá chép từ dưới đất nhảy dựng lên, cương thi phát hiện được con mồi tâm tình vô cùng sung sướng, vẻ mặt hiền lành đi về phía Quý Tiểu Song. Cương thi ngoại trừ nhảy còn biết đi bộ sao!!

Móng tay màu tím của cương thi đặc biệt dài và bén nhọn, lóe sáng hệt như kim loại vậy. Quý Tiểu Song trong lòng bối rối, chạy thật nhanh tới dưới tàng cây, nhấc chân muốn leo lên. Tốc độ của cương thi cũng không phải để trưng, không chờ hắn bò lên trên một chân, đã đến phía sau Quý Tiểu Song, mắt thấy gương mặt tái xanh của cương thi dần dần tới gần, Quý Tiểu Song liền quýnh lên, cây lúc này càng bò càng khó. Chỉ có thể ở phía dưới nhảy nhảy, hết lần này tới lần khác cũng không thể leo lên.

Cương thi đại ca thử nhe răng, hai tay với móng tay dài liền chuẩn xác hướng sau lưng Quý Tiểu Song đâm tới. Quý Tiểu Song cuống quít xoay người một cái tránh thoát công kích của nó, hoàn hảo, kém 0,5 cm phía sau lưng sẽ nhiều thêm mấy lổ thủng rồi. Chưa nhận ra trên trán mồ hôi lạnh đang chảy ròng ròng.

Cương thi thấy Quý Tiểu Song né tránh, chính mình bắt hụt, tâm tình dường như trở nên vô cùng nóng nảy, bất chấp tất cả bắt đầu truy đuổi Quý Tiểu Song. Quý Tiểu Song vòng quanh cây khô nhảy lên nhảy xuống, một bên kêu to: “Sư phụ sư phụ, cương thi đang đuổi theo ta!” Kỳ Viễn Anh nghe tiếng động chạy tới, từ phía sau công kích cương thi. Cương thi bị Kỳ Viễn Anh ghìm chặt cổ, bắt đầu nóng nảy phản kháng, một chưởng đánh về sau, đem Kỳ Viễn Anh hất ra. Quý Tiểu Song vừa mới leo lên được một chút, không nghĩ lại bị túm xuống, khóc không ra nước mắt.

Quý Tiểu Song bị cương thi đè dưới thân thể, cái cổ sắp bị cắn, hắn loạn tung một chưởng lên mặt cương thi, thậm chí còn cảm thấy răng nanh của cương thi đang ma sát với bàn tay của mình, hàn khí bốn phía vô cùng dọa người.

Quý Tiểu Song hướng về phía Kỳ Viễn Anh la lên: “Sư phụ nhanh tới giúp ta! Ta sắp chết rồi!” Kỳ Viễn Anh khí thế thái sơn áp đỉnh đè lên người cương thi, Quý Tiểu Song bị đặt ở dưới cùng, cảm giác mình rất nhanh sẽ bị đè chết liền tức giận rồi. Quý Tiểu Song:”Sư phụ ta còn ở phía dưới đây.” Quý Tiểu Song hít sâu một hơi dùng toàn bộ sức lực la lên lời này, Kỳ Viễn Anh túm cương thi lên, hung hăng đá một cước, Quý Tiểu Song lúc này mới có thể thở một cái, vội vàng từ dưới đất bò dậy. Vừa muốn chạy, sau cổ áo lại bị cương thi bắt được.

Quý Tiểu Song mắng to: “Dựa vào! Bà nội ngươi! Lão tử tạo nghiệt gì chứ!” Một bên ôm lấy thân cây không buông, Kỳ Viễn Anh phía sau gắt gao ghìm chặt cổ cương thi không cho hắn tiếp cận Quý Tiểu Song, A Văn trên cây hì hì cười: “Sư đệ, ta nói có cương thi ngươi còn không tin, bây giờ tin chưa!”

Quý Tiểu Song tức giận vô cùng! Lúc sống còn rồi còn bỏ đá xuống giếng! Mẹ kiếp! Sư huynh ngu ngốc! Không sợ đối thủ mạnh như hổ, chỉ sợ đồng đội ngu như heo! Quả nhiên không sai!

Sư huynh mau đỡ ta leo lên! Quý Tiểu Song quyết định đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tạm thời không tính toán với hắn.

“Cứu ngươi thì có thể nha!” A Văn cười xảo trá nói: “Y phục cho ta mượn được không?”

Hảo hán không ăn thua thiệt trước mắt! “Cho cho cho!” Quý Tiểu Song liên thanh đáp, tặng ngươi còn được! Nếu như ngươi bị cương thi giết, y phục còn có tác dụng chó gì! Quý Tiểu Song nghĩ.

A Văn vươn tay, đem Quý Tiểu Song kéo lên, Quý Tiểu Song thở hổn hển, trong lòng rốt cục thở dài một hơi.

“Sư phụ! Bắt lấy!” A Văn đem phù đào kiếm ném xuống, Kỳ Viễn Anh dùng một tay bắt lại, hét lớn một tiếng, A Văn đem máu chó mực trong ống trúc tạt vào đầu cương thi.

Cương thi bị tạt một đầu máu chó, con mắt không thể thấy gì bắt đầu ra sức giãy dụa. Kỳ Viễn Anh buông tay một cái, lăng không xoay người, đi vòng đến phía trước cương thi, một kiếm đâm vào tim nó. Niệm chú một hồi, ngực cương thi bắt đầu phun ra tia lửa, nửa phút liền thiêu hắn thành tro tàn.

Kỳ Viễn Anh thở dài nhẹ nhỏm một cái.

Quý Tiểu Song cảm thán một tiếng: “Thật con mẹ nó kinh hồn! Y như đóng phim vậy.”

Dựa vào! Lời nói vừa thả lỏng liền bị dọa cho im luôn. Quý Tiểu Song rất nhanh bị dọa ngất rồi! Phía sau còn có bốn, năm con! Hét lớn: “Sư phụ cẩn thận!”

Đám cương thi kia tựa như điên hướng phía Kỳ Viễn Anh kéo tới, Kỳ Viễn Anh trái phải né tránh, đem cương thi dẫn vào trận bày lúc sáng, mấy con cương thi không cẩn thận đụng phải dây mực, nhất thời lửa cháy khắp nơi.

Kỳ Viễn Anh không chú ý bị một con cương thi chụp được cánh tay, cương thi ra vẻ sắp đưa miệng đến, Quý Tiểu Song lau mồ hôi một cái, không chút suy nghĩ liền nhảy xuống. Quý Tiểu Song từ phía sau gắt gao giữ chặt cổ cương thi, la lên: Sư phụ mau tránh! Cương thi bị đè ép đành thả tay Kỳ Viễn Anh ra, Kỳ Viễn Anh mở đường trống kéo Quý Tiểu Song bỏ chạy.

A Văn, nhắm đúng thời gian, đốt thuốc nổ! Kỳ Viễn Anh lớn tiếng phân phó nói.

"Vâng!" A Văn ở phía xa lên tiếng trả lời.

Quý Tiểu Song thầm nghĩ: “Nhị bức sư huynh, ngươi nhớ canh đúng giờ! Chờ ta chạy đi hẳng đốt! Đừng nổ chết ta! Nếu không ta liền ám ngươi!” Mới vừa mất thần, liền nghe bên tai oanh một tiếng nổ tung. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Kỳ Viễn Anh lôi kéo hắn nhún người nhảy, bay xa hơn hai mét, ngã vào trong bụi cỏ. Quý Tiểu Song một miệng đầy bụi, tức giận nghiến nghiến răng!

Đất trống phía xa xa toàn bộ đều bị đốt cháy, rất nhanh đã không thấy được bóng dáng của cương thi đâu.

Ha ha ha! A Văn đứng trước mặt hai người ôm bụng cười to. Quý Tiểu Song buồn bực. Quay đầu lại nhìn thấy mặt Kỳ Viễn Anh bẩn đen, chỉ còn lại có hai con mắt có điểm trắng chuyển động, nhất thời cũng nhịn không được cười ha ha. Ba! đầu Quý Tiểu Song lại bị đánh một cái. Cười cái gì mà cười? Chính ngươi còn không phải cũng giống như vậy sao? Than đen! Kỳ Viễn Anh mắng.

Quý Tiểu Song đưa tay sờ mặt mình, trên tay đều than đen. Cái này thật không biết nên cười hay nên khóc đây.

“Sư phụ, kết thúc như thế này? Cái này là xong rồi đi!?” Quý Tiểu Song hưng phấn nói. Bắt được nhiều như vậy, ngồi tù là khẳng định là không có rồi, về sớm một chút nghỉ ngơi thật tốt nha!

“Hết cái đầu ngươi!” Kỳ Viễn Anh nghiêm mặt nói: “Ta thấy bọn cương thi này đều là từ phía đông đỉnh núi kia đi ra, đến sáng A Văn đi gọi Thái tham trưởng tới, đi phía đông đỉnh núi kia lục soát một chút, theo ta những cương thi này bất quá là công cụ kiếm ăn thôi, phía sau nhất định có một Cương Thi Vương đang thao túng, chỉ cần bắt được Cương Thi Vương, tất thảy liền tốt rồi.”

Quý Tiểu Song bất đắc dĩ. Những cương thi này đã đủ mệt, Cương Thi Vương sao! Người nào chịu nổi hả?

“Sư phụ, ba người chúng ta có thể bắt được Cương Thi Vương sao? Ngươi được không?” Quý Tiểu Song hoài nghi nói.

“Không được cũng phải đi! Cương Thi Vương một ngày chưa bị diệt trừ, còn không biết bao nhiêu bách tính vô tội phải chết thảm. Nửa tháng này là thời cơ cực tốt để Cương Thi Vương tu dưỡng, lúc này nó sẽ không hoạt động gì, thường ngày kiếm ăn đều phải dựa vào những cương thi tiểu binh này, chỉ cần trong lúc nó tu dưỡng tìm được nó, rồi đem nó phong ấn, đến thời điểm tốt đem nó thiêu hủy là được.”

Quý Tiểu Song nghĩ, đơn giản như vậy? Dọa người à!! Cắt! Bất quá hắn ngược lại là rất king ngạc, Cương Thi Vương chẳng lẽ cũng thu tiểu đệ? Chính mình không được ăn thịt người, nhưng lại phái tiểu binh tiểu tướng tới, rất có ý tứ nha!
┌|゚з゚|┘┌|゚з゚|┘┌|゚з゚|┘ ta là phân cách tuyến └|゚ε゚|┐└|゚ε゚|┐└|゚ε゚|┐

5, Cương thi vương


Trời dần dần sáng, A Văn đi gọi Thái tham trưởng rồi. Quý Tiểu Song cùng Kỳ Viễn Anh đi rửa mặt, gương mặt nhìn qua cũng không còn đen đến buồn cười như vậy nữa. Thái tham trưởng đến rất nhanh, dẫn theo mấy chục người bắt đầu hướng núi phía đông lục soát. Quý Tiểu Song cùng Kỳ Viễn Anh theo ở phía sau, A Văn thì dẫn đầu phía trước.

Quý Tiểu Song liên tiếp ngáp không ngừng, mệt muốn chết. Trong lòng chửi mát: Em gái ngươi! Mệt chết lão tử! Kỳ Viễn Anh thấy hắn càng đi càng chậm, hướng sau lưng hắn vỗ một chưởng, Quý Tiểu Song lúc này mới bất đắc dĩ tăng nhanh tốc độ.

“Sư phụ, chúng ta tìm như vậy đến ngày tháng năm nào a!” Quý Tiểu Song căm giận nói. Kỳ Viễn Anh suy nghĩ một chút, “Ngày hôm nay tìm không được thì sáng mai tìm, ngày mai tìm không được thì mỗi ngày tìm. Luôn có một ngày sẽ tìm được nó. Bất quá ngươi tốt nhất cầu khẩn hôm nay có thể tìm thấy nó, nếu không chúng ta về sau mỗi ngày ban đêm đều bận rộn”. Hồi tưởng lại tình cảnh tối qua, Quý Tiểu Song liền sợ đến hai chân run lẩy bẩy. Nếu như hắn phản ứng chậm một chút, nói không chừng đã ngỏm củ tỏi rồi! Trên đời này lại sẽ thiếu một thiếu niên như hoa! Đây là bất hạnh của tổ quốc bi thương của đảng nha!

Quý Tiểu Song ba chân bốn cẳng, bắt đầu lên tinh thần tìm kiếm Cương Thi Vương. Nơi hoang giao dã ngoại này, ngoại trừ cỏ dại cùng đá, cũng không có thứ gì khác. Phóng tầm mắt nhìn tới, đều là núi non trùng trùng. Theo đội ngũ tiến vào một phiến rừng rậm, Quý Tiểu Song không hiểu tại sao lại cảm thấy toàn thân khó chịu, cảm giác là lạ, dường như mọi thứ đều không thích hợp.

“Sư phụ, ta khó chịu.” Quý Tiểu Song làm bộ đáng thương nhìn Kỳ Viễn Anh nói.

“Tiểu tử thối lại muốn lười biếng! Đi mau!” Kỳ Viễn đá một cước vào bắp chân hắn, hắn miệng mếu máo, vẻ mặt không tình nguyện, lại chỉ phải tiếp tục đi về phía trước. Đoàn người trong lòng đều có chút buồn bực, ngươi xem!! Mảnh rừng lớn như vậy, đừng nói chim bay cá nhảy, ngay cả rắn kiến loài bò sát đều không thấy tăm hơi. Quý Tiểu Song rơi vào đường cùng nắm chặt tay Kỳ Viễn Anh, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh.

Kỳ Viễn Anh cau mày nhìn hắn một cái, ngoài ý muốn không có đẩy hắn ra. Rõ ràng, Kỳ Viễn Anh cũng cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì la bàn trong tay hắn không quay nữa!

“Mọi người cẩn thận một chút, nơi này rất kỳ quặc!” Kỳ Viễn Anh lớn tiếng nhắc nhở. Cảnh vệ bốn phía nghe được hắn nói như vậy, mặt mỗi một người đều tái xanh, thập phần sợ hãi. Nhao nhao lưng tựa lưng gom lại cùng đi với nhau.

Hai người xa xa rơi lại phía cuối. Quý Tiểu Song choáng váng, dưới chân vô lực, mỗi bước đi đều run như cầy sấy. Nhất thời không để ý, giẫm lên một mảnh cỏ dại, ai ngờ phía dưới cỏ dại lại trống không! Quý Tiểu Song sợ đến kêu to, thân thể đã rơi xuống phân nửa rồi. Mấy viên tảng đá trượt vào trong hang, hồi lâu mới nghe được âm thanh, không biết động này sâu nông.

Quý Tiểu Song cho rằng chính mình chết chắc rồi, lúc phục hồi tinh thần lại mới phát hiện mình còn treo giữa không trung, thì ra Kỳ Viễn Anh đã bắt được vạt áo hắn, liều mạng lôi kéo không để cho hắn ngã xuống. Kỳ Viễn Anh nửa người cũng treo ở cái cửa động.

“Tiểu Song, cố chịu! Ngàn vạn lần không được buông tay!” Kỳ Viễn Anh cắn răng muốn đem hắn kéo lên, thế nhưng lại sợ vạt áo rách mất, một bên dùng sức một bên lại được cẩn thận từng li từng tí. Quý Tiểu Song nhìn Kỳ Viễn Anh tay nổi đầy gân xanh, trên trán mồ hôi tuôn như mưa, nhất thời vừa cảm động lại không đành lòng.

“Sư phụ, ngươi buông ra đi!! Nếu không ngươi cũng sẽ bị ta kéo xuống!”

Quý Tiểu Song nghĩ, chết thì chết đi! cũng không phải chưa chết qua, chính mình chết còn có thể giúp Kỳ Viễn Anh tiết kiệm một chút cơm, nếu Kỳ Viễn Anh mà chết, không biết còn bao nhiêu người phải chết đây. Dù sinh mệnh mỗi người đều bình đẳng, Quý Tiểu Song cân nhắc một chút cảm thấy chính mình cũng không đáng giá bao nhiêu.

Kỳ Viễn Anh nói: “Nói cái gì đó hỗn tiểu tử! Ngươi kiên trì một chút nữa, bọn họ liền nhanh tới đây!” Quý Tiểu Song đầu trống rỗng, chỉ cảm thấy choáng váng tối đen, gật đầu, đang muốn tìm chút sức lực để kiên trì, vạt áo liền rẹt một tiếng rách rồi!

Quý Tiểu Song: ...

Mạng ta xong rồi! Trong quá trình rơi tự do xuống, Quý Tiểu Song chưa kịp cảm thán một tiếng mạng mình sống chưa đủ lâu, đã nghe một tiếng phịch rơi lên một đống mềm mềm lên. Duỗi tay mò mò, này, ra là một đống rơm! Thật là cọng rơm cứu mạng a!

Trong động tối mịt, cái gì cũng không thấy rõ, năm xưa lão bụi bị cuối kỳ tiểu đôi lần này rơi, cho hết đãng bắt đi, bốn phía đều là bụi bậm, kích mà hắn ho khan một lúc lâu.

Còn chưa kịp định thần lại, phía trên lại có vật gì nặng rơi xuống, vừa vặn nện lên người Quý Tiểu Song. Khụ khụ khụ! Quý Tiểu Song cảm thấy chính mình sắp bị ép tới thổ huyết bỏ mình rồi!

Vật kia cũng là ho khan một hồi, vừa nghe âm thanh này, Quý Tiểu Song liền mừng rỡ kêu lên: “Sư phụ!”

Xoạt! Một cây đốt lửa được đốt sáng, Kỳ Viễn Anh sắc mặt cũng không tốt lắm, ân cần thấp giọng nói: “Tiểu Song? Ngươi ở đâu? Ngươi không sao chứ!?” Quý Tiểu Song khóc lóc thảm thiết: “Không có gì không có gì, nhưng sư phụ ngươi trước đứng lên đi! Ta ở dưới mông ngươi sắp bị ngươi đè chết rồi! Ta hôm nay sắp bị ngươi đè chết hai lần rồi!” Kỳ Viễn Anh vội vàng từ trên người hắn nhảy xuống, một bên kéo hắn dậy. Quý Tiểu Song phủi phủi đất trên người, hỏi: “Sư phụ, nơi này là đâu a!”

“Xem trước một chút”. Kỳ Viễn Anh hờ hững đáp.

Kỳ Viễn Anh giơ cây đốt lửa ở bốn phía đi một vòng, cẩn thận nhìn một chút. Động này thật con mẹ nó lớn, hơn nữa hình như là không chỉ là một hang, ngược lại giống như một hành lang thông tới nơi khác.

Kỳ Viễn Anh mang theo Quý Tiểu Song đi về phía trước, đúng là đoán không sai, động này là kéo dài thẳng tắp về phía trước. Đi không biết bao lâu, phạm vi tầm nhìn trở nên mở rộng hơn, không khí không giống mùi trầm đục vừa rồi, ngược lại có chút hơi đất ướt át. Trên vách động còn treo một ít đuốc, hiển nhiên đây không phải là động thiên nhiên, trong đó chắc chắn có gì mờ ám. Quý Tiểu Song lại sợ hãi.

Kỳ Viễn Anh cầm lấy một cây đuốc, cẩn cẩn dực dực dùng mồi lửa châm lửa, trong động thay đổi bây giờ được chiếu sáng lên.

Một luồng sáng như vậy trực tiếp đem Quý Tiểu Song hù chết.

Đây hẳn là do người xây nên đi. Giữa động là hình tròn đặt hơn mười cỗ quan tài, thật khiến người ta vô cùng hoảng sợ. Quý Tiểu Song nhảy một cái trốn ra phía sau Kỳ Viễn Anh, kêu to lên: “Sư phụ! Đây là tình huống gì!”

Kỳ Viễn Anh tiến lên mấy bước, trên dưới trái phải tử cân nhắc tỉ mỉ trong chốc lát, bình tĩnh dùng thanh âm trầm thấp nói: Đây là Huyệt dưỡng thi.

Dựa vào! Không phải đi! Quý Tiểu Song lấy khí thế như sấm vang chớp giật ôm lấy hông của Kỳ Viễn Anh.

“Bây giờ là ban ngày, sợ cái gì! Xem ngươi có chút tiền đồ nào không!” Kỳ Viễn Anh lại đốt thêm một cái cây đuốc, trong động dần sáng lên.

Hình dạng cái động này, trước không có cảm giác nó đặc biệt gì, nhưng hiện tại ở từ ánh sáng của đuốc chiếu vào, mấy bức bích hoạ có thể nhìn thấy rõ ràng, giống như một cung điện nhỏ trong lòng đất nhưng lại không hề đơn giản. Ở giữa như một đại sảnh, xung quanh bày hơn mười cỗ quan tài, vây xung quanh thành hình vòng tròn. Chính giữa vòng tròn lại đặt thẳng đứng một quan tài không giống với những quan tài còn lại. Quan tài kia vô cùng tinh mỹ, nước sơn màu đỏ sậm mặc dù có chút bong vài màng, ngược lại cũng cho thấy được nó có niên đại rất lâu đời. Bốn góc trên quan tài khảm hoa văn mạ vàng, có nhiều chỗ còn khảm nạm bảo thạch, như thế này, kẻ nằm bên trong đời trước khẳng định phi phú tức quý, nói không chừng là vương công quý tộc triều Thanh. Bốn phía vật bồi táng rất nhiều, rực rỡ muôn màu. Quý Tiểu Song trong lòng tính toán, những thứ này đều là đồ cổ đi!!? Đáng tiếc mình đối với những thứ này một chữ cũng không biết, bằng không còn có thể đi định giá này nọ.

Kỳ Viễn Anh than thở: “Người xây cái mộ này có thể nói là dụng tâm lương khổ!” Quý Tiểu Song nghi hoặc hỏi: “Là như thế nào?”

“Mộ này tuy là kích thước không lớn, lại hết sức tinh xảo, tùy ý đều có thể thấy được chỗ dụng tâm. Hơn nữa đây là Quan tài trận, còn là tâm huyết đời người của người xây mộ này. Từ xưa đến nay người ta tin rằng ở nơi thiên nhiên hòa hợp, đem Quan tài trận bày thành hình vòng tròn, ngụ ý của người xây mộ này cho chủ nhân ngôi mộ này sớm về cực lạc. Nhưng vừa vặn đây cũng là một cái Huyệt dưỡng thi, tụ tập linh khí của trời đất, vừa muốn chủ nhân mộ này sớm về cực lạc lại không muốn hắn hoàn toàn chết đi, hết lần này tới lần khác duy trì hơi thở của hắn còn tồn tại thế gian, cái này ta quả thực không hiểu nổi.” Kỳ Viễn Anh lắc đầu, nghĩ không ra lý giải nào phù hợp với dụng ý của người xây ngôi mộ này.

“Cái này không phải là trọng điểm nha sư phụ! Trọng điểm là chúng ta phải nhanh một chút đi ra ngoài! Trong này âm u, ta thật sợ!” Quý Tiểu Song bi thương than thở.

Kỳ Viễn Anh gật đầu, chỉ vào phía trên, đối với Quý Tiểu Song nói: “Ngươi xem!”

Quý Tiểu Song theo hướng tay hắn về nhìn, phát hiện phía trên động lại có một lỗ hổng nhỏ, giống như cửa sổ trên mái nhà.

Kỳ Viễn Anh nói: “Huyệt này cùng với cửa động trên kia đều vô cùng quan trọng. Ban ngày, cho dù từ góc độ nào quan tài ở giữa cũng không thể tiếp xúc được ánh nắng, trời vừa tối lại từ mọi góc độ hội tụ ánh trăng đến trên quan tài đó, như vậy người bên trong xác thực mà nói là thi thể có thể hấp thu tinh tuý trời đất, giữ được hơi thở kiếp trước, hóa thành cương thi.”

Kỳ Viễn Anh nhặt một cây gậy đem lổ hổng mở rộng một chút, rồi hướng Quý Tiểu Song mặt đầy sợ hãi nói: “Theo kinh nghiệm nhiều năm của ta xem ra, trong này là tám chín phần mười là Cương Thi Vương chúng ta đang tìm rồi. Động này là thông hướng lên trên, chúng ta ở chỗ này hô hoán một chút, xem có thể gọi A Văn bọn họ tới không.”

Kỳ Viễn Anh hướng về phía cái lổ hổng hô hoán một hồi, hồi lâu, đội ngũ của Thái tham trưởng mới nghe được tiếng kêu cứu, liền chạy tới.

“Sư phụ! Ngươi và Tiểu Song vẫn ổn chứ!?” A Văn ở phía trên kêu lên, Kỳ Viễn Anh nói: “A Văn! Đem đồ của ta ném xuống!” Chớp mắt, một bao vải liền được ném xuống dưới.

Kỳ Viễn Anh lấy bùa vàng cùng chu sa và bút ra, đi vòng quanh bốn phía quan tài một vòng, đã đem bùa vàng dán đầy mười mấy cái quan tài. Quý Tiểu Song thấy mà líu cả lưỡi.

“Sư phụ thật là lợi hại!” Quý Tiểu Song vỗ tay khen.

“Cút vào trong góc đi!” Kỳ Viễn Anh nói. Quý Tiểu Song bị mất mặt, buồn chán mà trốn được trong góc vẽ vòng tròn rồi.

Kỳ Viễn Anh vừa nhìn là biết Cương thi vương ở trong cỗ quan tài ở giữa công lực thâm hậu, rất khó đối phó. Huyệt này giấu tại chỗ khuất như vậy nếu không phải Quý Tiểu Song vô tình rơi xuống, chỉ e mười ngày nửa tháng còn không có khả năng tìm được. Đến lúc đó còn không biết có bao nhiêu tai họa đổ xuống đầu bình dân bách tính.

Kỳ Viễn Anh dùng dây thừng đem bốn phương tám hướng của quan tài cột chặt, vung bút mực chu sa, trên mặt ngoài quan tài vẽ một loại chú phức tạp làm người ta hoa cả mắt, lại cắn ngón tay dùng máu trấn trụ lên quan tài bốn cái, trong miệng lẩm bẩm, chừng qua một khắc, lúc này mới phủi phủi tay nói: Đã xong!

Kỳ Viễn Anh hướng về phía cái lổ hổng nói: “Mau kéo lên đi!” Rồi cầm lấy dây thừng, Quý Tiểu Song cũng theo hắn leo lên.

 

♪(o=゜▽゜)人(゜▽゜=o)♪♪(o=゜▽゜)人(゜▽゜=o)♪

Mọi người nghỉ lễ vui vẻ (๑♡3♡๑)

Chương 6 - 10 mai đăng nha~~~

Comments

Popular posts from this blog

Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 14