Luận Đàn Sinh Hoạt Nhật Thường – Chương 19b

☆, Tiểu Chu thật sự có vấn đề


Tôi để Tiểu Chanh tường thuật đơn giản sự việc lại một lần, nói với Trường Mao: “Lần này lại xảy ra chuyện gì?”


Trường Mao từ lúc vào phòng làm việc của tôi chưa hề ngẩng đầu lên, thoạt nhìn vô cùng uể oải: “Cô ấy ngồi bên cạnh tôi, cách tôi không đến 10cm, rất dịu dàng nghe tôi nói, còn thường thường an ủi tôi. Anh nghĩ tôi thấy thế nào?”



“Cậu cảm thấy, đây là công ty bỏ rất nhiều tiền mời về, chuyên môn là nghe các cậu thổ lộ, đây là công tác của các nàng.”


“Luôn cảm thấy không giống. . .”


Tôi cho Trường Mao một cái biểu tình “chưa đến hoàng hà chưa chết tâm”, quay đầu hướng Tiểu Chanh cười nói: “Đó là một hiểu lầm, cậu ta bình thường là tên chưa một lần tiếp xúc với phụ nữ, cho rằng cô có ý tứ với cậu ta.”


Tiểu Chanh không chừa chút mặt mũi nói: “Không bao giờ.”


Trường Mao triệt để cúi đầu bất động.


Tôi để Tiểu Chanh ra ngoài tiếp tục công việc, để Trường Mao ở lại phòng làm việc của tôi.


Tôi nói: “Ngươi có biết cô ấy có thể đến bộ nhân sự tố cáo người quấy rối tình dục, thậm chí ở Wechat, Weibo, diễn đàn lên án chúng ta hay không? Đến lúc đó danh dự công ty chịu ảnh hưởng, không chừng lại muốn lên tòa án, cậu gánh trách nhiệm như thế nào?”


Trường Mao cúi đầu nói: “Tôi sớm nên biết, cô gái nói với ta “Không phải lo lắng, anh rất đáng yêu” “Vóc dáng thấp thì thế nào, cũng có cô gái thích như thế”, đều là xuất phát từ công việc, trong lòng đem tôi thành một con chó nhỏ không ai cần. Lúc đấy đầu óc tôi choáng váng, tay đã chạm vào người cô ấy.”


Tôi: “. . . Cậu bây giờ nói xin lỗi với nàng, khóc cũng được, cầu xin cũng tốt, để cho nàng bớt giận, tôi coi như cái gì cũng chưa xảy ra. Nếu nàng từ chức, trách nhiệm tất cả đều trên người cậu.”


Trường Mao mở cửa đi ra.


Không bao lâu, Tiểu Chanh thở phì phò xông vào. Cửa bị nàng mạnh mẽ đẩy đập vào tường, khiến cho người ta không khỏi hoảng sợ: “Trang tổng, tôi muốn từ chức!”


Đây lại là thế nào!


“Hắn ở phòng giải lao nói xin lỗi với tôi, nói chính mình từ bé không được nữ sinh thích, vẫn luôn lẻ loi, còn dựa vào vai tôi khóc lên, tôi thấy hắn thật đáng thương, liền an ủi hắn vài câu. Không ngờ rằng hắn muốn hôn, hôn. . .” Nói không được nữa.


Tôi cũng không nghe nổi nữa.


Tôi trấn an Tiểu Chanh một hồi, lần thứ hai gọi Trường Mao lên phòng làm việc của tôi, lúc này mới giận tái mặt nói: “Cậu còn biết giới hạn hay không?”


Trường Mao mắt sưng đỏ, ôm nửa mặt bên trái hơi đỏ, giống như bị người tát một bạt tay: “Nàng nói tôi lớn lên thật đáng yêu, tại sao lại không có nữ sinh thích được? Nàng thì rất thích.”


“Đó là tôi khách khí! Hơn nữa tôi nói ‘anh lớn lên thật đáng yêu, nhất định sẽ có nữ sinh thích. Tôi thực sự cảm thấy như vậy.’ Tôi chưa từng nói tôi thích!”
Tôi đối với Tiểu Chanh nói: “Cô hôm nay về nghỉ trước, tôi phải đem chuyện này xử lí chút.”


Tiểu Chanh vừa đi, tôi trầm mặt với Trường Mao nói: “Chuyện này không thể không báo cáo lên được, nếu cô ấy từ chức, tôi nhất định phải cấp lý do cho bộ nhân sự. Cậu không biết hiện tại mời nhân viên cổ vũ lập trình rất khó khăn sao?”


Trường Mao sốt ruột nói: “Sắp đến cuối năm, anh mà báo cáo lên, tôi đến tiền thưởng cuối năm cũng không có!”


Tôi tức đến không thở được: “Cô ấy làm việc với nhiều lập trình viên như vậy, thế mà cũng chỉ có mỗi cậu gây sự? Cậu nói xem có phải cả bộ phận chỉ có mình cậu là gây phiền phức không?”


Trường Mao không phục nói: “Cũng là do anh không biết! Cả ngày ngồi trong phòng làm việc, thì hiểu được gì? Tiểu Trương, Tiểu Ngô ngồi suốt ngày ở máy tính xem web đen, hưởng lợi ích trong phòng làm việc, anh tại sao không đi nghiêm phạt bọn họ? Tháng trước tôi tìm được một liên kết, liền đưa cho họ, hai người đó ba giờ liền đều không chịu làm việc, ở trong phòng giải lao. . .”


Tôi chậm rãi nói: “Cậu nói cái gì?”


Trường Mao vòng vo chuyển tròng mắt, hốt hoảng nói: “. . . Lão bản, tôi đi ra ngoài làm việc, sáng sớm mai tôi nhất định nghiêm túc xin lỗi Tiểu Chanh, tuyệt đối không để nàng từ chức. Anh ngàn vạn lần đừng báo cáo chuyện của tôi!”


Nói xong liền ra ngoài.


Tôi đi từ từ đến phòng làm việc, chỉ thấy Trường Mao đang sốt ruột theo vài người xì xào bàn tán, nói rằng: “Mọi người trước hết dừng mọi việc lại.”


Tất cả mọi người đều khẩn trương kiểm tra điện thoại. Tôi đoạt lấy điện thoại của một trong bọn họ, chỉ thấy trên đó viết: “Trang Trang biết chuyện chúng ta vào liên kết web đen, lập tức xóa lịch sử đi, cũng nhanh nhanh xóa bản sao lưu đi!”


Bản sao lưu?


Tôi nhìn đồng hồ: “Hiện tại giờ 4 chiều, tất cả mọi ngời ra ngoài ăn cơm, 6 giờ trở về.”


Không người nào dám nói, từng bước từng bước rũ rượi đi ra, dọc theo đường đi bĩu môi lầm bầm.


“Ai mật báo a?”


‘không biết a.”


“May mà đã sớm giấu bản sao lưu.”


“Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo! Trường Mao là ngươi nói đúng không?”


“Tại sao lại là tôi? Tôi làm sao có thể ngu xuẩn vậy chứ?”


Khi bọn họ đi khỏi tôi lần lượt kiểm tra từng máy tính, quả thật nghĩ hai mắt tôi đã mù, đem các tập tin ẩn không phù hợp quy định lọc ra, khôi phục rồi lưu lại trên ổ cứng.


Gần đến 6 giờ, tất cả mọi người lục tục trở về, ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi của mình. Tôi chậm rãi nói: “Tổng cộng trong 27 máy tính tìm ra 121 bộ phim, 68 tranh manga R18.Tiểu Tùy trong máy tính tuy không có hình ảnh, lại có trên trăm truyện đen.”


Tiểu Tùy rất tỉnh táo nói: “Đó là bởi vì tôi có văn hóa.”


Tôi vờ cái gì cũng không nghe thấy, chậm rãi nói: “27 người các cậu, từ nay trở đi thành thành thật thật làm việc, nếu có một người không làm xong nhiệm vụ, cuối năm đừng mơ có tiền thưởng.”


Mọi người một mảnh im lặng.


Tôi thu dọn đồ đạc xong về nhà.


Có sự hợp tác của các nhân viên cổ vũ lập trình, ngày đầu tiên là có thể thấy được hiệu quả.


Ban đêm mát mẻ, tôi nhàn nhã ở trên giường kiểm tra thư cá nhân. Thư tôi gửi Tiểu Chu vẫn trong trạng thái “Đã gửi”, hắn vẫn chưa trả lời.


Tôi thông thường sắp xếp thư tín rất tốt, thư nhận được, gửi đi đều phân ra, tổng cộng có hơn ba mơi loại khác nhau. Hiện tại hắn chưa trả lời, ta phải đem vòa loại “Chờ trả lời”.
Phân loại “Chờ trả lười”, tôi sau mỗi thứ ba sẽ gửi một thông báo nhắc nhở, nhắc nhở ba lần nếu vẫn không trả lời, sẽ vĩnh viễn xóa đi.


Hôm nay chính là thứ ba.


Tôi không còn cách nào khác, gửi cho Tiểu Chu một lá thư nhắc nhở: “Tiểu Chu, cậu suy tính sao rồi? Không muốn chuyển sang thì trực tiếp nói tôi biết một tiếng.”


Vốn cho rằng chuyện này sẽ kết thúc nhưu vậy, không ngờ rằng sau 10 phút, ta nhận được bưu kiện của hắn.


Bưu kiện cái gì cũng không viết, chỉ có một phụ kiện.


Tôi mở ra nhìn, nguyên lai hắn gửi 134 yêu cầu của tôi đã in ra, ở trang cuối cùng ký tên, còn viết hai chữ “Đồng ý”.


Hắn cư nhiên ký! đây là muốn được vào ở sao!


[Lầu 1: Tiểu Nhất] văn kiện đều ký, còn không tiến đến sao?


[Lầu 2: Không Có Tiền] ngày hôm qua gửi bưu kiện cho hắn, ngày hôm nay hắn trả lời, ngươi mau nghĩ đến tiếp nhận bạn cùng phòng.


[Lầu 3: Ta Là Một Khối Đậu Hũ Cao Lãnh] lâu chủ chớ vội, Tiểu Chu sẽ lập tức dọn vào.


[Lầu 4: Tiểu Chu] Tôi vốn không muốn làm bạn cùng phòng của anh, bây giờ anh gấp như vậy, miễn cưỡng đáp ứng tôi đi.


[Lầu 5: Ba Phần Chung Nhiệt Độ] ta nhớ lần đầu lớp lưu truyền phim đen, phị thầy phát hiện, bắt được cả đám. Lâu chủ, sao đám thủ hạ của ngươi lại giống với hệt học sinh trung học bọn ta a?


[Lầu 6: Chân Thủy Vô Hương] Tiểu Chu thật sự có vấn đề, lâu chủ người không thể cự tuyệt hắn sao?


 

Comments

Popular posts from this blog

Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 14