Hồn Thê - Chương 4
Thanh Khê…
Lòng tôi trỗi lên từng cơn buồn bực, chính là tôi không dám đứng lên, tôi không dám nhảy xuống đem Thanh Trì ném ra, càng buồn bực, là càng nhiều cảnh tượng xoay quanh trong đầu, tôi sợ sẽ xúc động đem Thanh Trì xem thành kẻ thù, sau đó càng không thể làm bằng hữu, Thanh Trì chính là rất quý trọng bằng hữu, nhưng mà Thanh Khê, Thanh Khê có phải hay không cũng thích Thanh Trì, nếu tôi mạo muội nhảy xuống, Thanh Khê sẽ phản ứng như thế nào, có thể hay không cậu ta sẽ cho tôi là kẻ quấy rầy? Tôi thích Thanh Khê như vậy, đối với cậu ấy……Tôi tựa hồ thấy về sau, hai người sẽ không để ý đến tôi.
“Ân……Thanh Khê!”
Tiếng của Thanh Trì âm trầm àm lại khan khan, giọng như nhẹ ngâm thần chú, đem tôi cố định ở trên giường, cử động một chút toàn thân đều khó khăn vô cùng. Mồ hôi ướt đẫm khó chịu vô cùng.
“Ngô……Đau quá. Ngô, khụ khụ.” Thanh âm của Thanh Khê đồng dạng khàn trầm thấp, lại cho tôi cảm giác khác, thanh âm như thế này, không chan chứa như Thanh Trì, ít nhất tôi nghe đến như vậy, tôi xê dịch đến bên giường, hơi nghiêng đầu, ánh đèn chiếu xuống hành lang u ám, Thanh Khê trên giường, Thanh Trì hai tay nâng má Thanh Khê, đường nét mơ hồ, nhưng lại có thể trông thấy hắn bá đạo mà lẫn ôn nhu hôn Thanh Khê.
“Thanh Khê……Làm sao vậy? Như thế nào……Sao lại nóng như thế……Thanh Khê, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, như thế nào lại nôn ra máu?” Thanh Trì kinh hô một tiếng, từ trên giường nhảy dựng lên, Thanh âm không lớn nhưng cũng đủ để đánh thức người khác, này chính là cơ hội của tôi.
Tôi ở trên giường trước hơi cử động, mới một cước đá văng chăn, làm bộ dáng bị đánh thức:”……Chuyện gì xảy ra vậy? Thanh Trì!” Tôi vui mừng trong lòng, vốn là Thanh Khê đang ngủ cho nên khẳng định là không biết vừa mới xảy ra chuyện gì đi.
“Ách……Không biết, Thanh Khê đột nhiên toàn thân nóng lên, nôn ra máu……” Thanh Trì mở miệng, đột nhiên hiểu rõ có chút không thích ứng, nghĩ đến thoạt đầu trong mộng khuôn mặt Thanh Khê đột nhiên trở nên khủng bố, hiện tại lại trong thấy được thần tình thống khổ của Thanh Khê, tôi dường như cảm thấy trong lòng như là bị một tảng đá đè ép.
Điền Dự lúc này lại tỉnh, rõ ràng thấy hắn có chút bực mình vì bị quấy rầy, nhưng cái gì cũng không nói, vừa vặn giấc ngủ bị quấy nhiễu nên không thoải mái đi, nhưng khi hắn thấy Thanh Khê đau đớn mà cuộn lại thành một đoàn, ngay tức khắc từ trên giường liền nhảy xuống.
“An Văn Xán…… An Văn Xán, An Văn Xán.” Đột nhiên Thanh Khê đang gọi tên của tôi, làm tôi có chút giật mình, khó hiểu.
Nghe thấy tên chính mình, trong lòng bỗng nhiên tê rần. Chăn của Thanh Khê đã bị đá đến bên chân, mà giờ phút này cậu ấy đem thân mình đang cuộn tròn mà vùng lên, đôi chân dùng sức đá, lộ ra khuôn mặt dễ nhìn nhưng lại nhăn thành một đoàn. Tôi ôm lấy cậu ấy, gắt gao ôm vào ngực, không ngừng hỏi :”Thanh Khê cậu làm sao vậy? Cậu đau chỗ nào?”.
Cũng không nhận được câu trả lời, Thanh Trì chạy đến quỳ trên đất, trong tay cậu ta cầm một bình rượu, còn có tăm bông, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Điền Dự, cậu đi tìm thầy quản lý mở cổng, tôi muốn đưa Thanh Khê đi bệnh viện.”
“Như thế nào lại thành như vậy?” Thanh Khê nắm chặt tay tôi, miệng vô thức gọi tên của tôi, làm cho tôi cảm thấy rất vui, Thanh Khê trong lúc hôn mê là kêu tên của tôi mà không phải là Thanh Trì hay ai khác.
“Không biết, tôi ôm…… em ấy ngủ, sau đó Thanh Khê đột nhiên nói khó chịu, thân thể lập tức nóng lên. Một giây trước thân nhiệt còn rất bình thường, đột nhiên liền……” Nói xong Thanh Trì nhíu mày, tựa hồ có chút nghi hoặc, nhưng quan tâm là nhiều hơn.
Tôi thấy Thanh Trì nắm chặt tay Thanh Khê, sau đó dùng tăm bông vẽ loạn trên tay cậu ấy. Trong lúc Thanh Trì dung tay quạt gió đánh thức Thanh Khê, Thanh Khê vẫn là nhắm chặt hai mắt, chưa từng mở một chút, không nào biết được cậu ấy vì sao mà khó chịu, Lục Thanh Khê không ngừng dùng gáy cọ vào ngực tôi, rầu rĩ đau đớn. Thanh Khê tựa hồ chỉ biết là khó chịu, một chút ý thức gì đó cũng không có, nhưng sau đó lại khóc ô ô lên ……
Tôi nói: “Cậu ấy bất tỉnh rồi.”
Lục Thanh Trì từ trong ngực tôi, đem người ôm lấy, lớn tiếng nói: “Đưa em ấy đi nhanh lên, em ấy hiện tại chỉ biết vô thức kêu đau, cho dù có đánh thức, em ấy cũng chỉ biết là đau.”
Thời điểm chạy đến cửa lớn, Điền Dự cùng một chỗ với giáo viên nói gì đó, nhìn thấy cửa lớn vẫn gắt gao khóa chặt, Thanh Trì hét một tiếng, ôm người đi qua không nói không rằng một cước đá vào cửa, một đôi mắt đầy tơ máu đầy phẫn nộ: “Bà mẹ nó không ra ngoài được, tôi sẽ giết bà.” Vừa nói vừa đá đá vào cửa sắt, tiếng rầm rầm vang vọng trong khuôn viên trường yên lặng.
Giáo viên sinh hoạt vốn là nữ nhân, ngày thường lải nhải, sự tình gì cũng phải hỏi cho rõ ràng, Điền Dự phỏng chừng là bị hỏi tình hình cụ thể, cho nên đến lúc chúng tôi xuống dưới, cửa sắt vẫn chưa được mở, thậm chí khi cô đã đồng ý, Lục Thanh Trì phía sau là bộ dạng sắp bạo phát, nói ra lời uy hiếp làm cho lão bà cũng hoảng sợ, miệng nói: “Ta nhất định sẽ báo cáo các cậu lên thầy phụ trách” “các cậu thật là vô sự mà kiếm chuyện” “ăn bậy cái gì để bị đau bụng?”
“Bà mẹ nó câm miệng.” Tôi hốt hoảng, Tôi như thế lại nói ra nhưng từ đó với giáo viên, tôi rất ít khi nói như vậy, nhất là đối với trưởng bối.
Giáo viên sinh hoạt đột nhiên nổi bão dường như giơ tay lên nghĩ sẽ đánh lại đây, giờ phút này tôi cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy, nếu đã muốn mắng sẽ không cần phải giải thích, tôi tóm lấy tay bà, hung hang đẩy bà đến hướng Điền Dự, tôi thậy sự không dám đẩy bà ngã xuống đất.
-------------------
Cũng may bệnh viện cách trường học không xa, được giáo viên sinh hoạt gọi điện, quản lý vẫn là mở cửa lớn, Thanh Trì không đem Thanh Khê đến phòng y tế của trường, dù sao nơi đó chỉ xử lý một vài vết thương nhỏ mà thôi, Thanh Khê nói chuyện không không rõ ràng chỉ biết là khóc bộ dạng đó không phải phòng y tế có thể giải quyết được.
Nghe đến dạ dày bị ngoại lực làm cho xuất huyết, Thanh Trì cơ hồ là điên cuồng nhào đến bác sĩ kia đoạt lấy di động trên người, luống cuống ấn phím.
Tôi có thể đoán được Thanh Trì gọi cho ai, cái này……
Quả nhiên đối phương một chữ cũng chưa nói, liền nghe Thanh Trì một trận rống giận: “Vương Hưng, ông tốt nhất nói cho tôi biết Thanh Khê thời điểm từ chỗ ông rời đi.”
“Câm miệng, hiện tại không phải tôi trả lời vấn đề của ông…… Bốn giờ ba mươi? Không có khả năng, Thanh Khê về phòng đã là bảy giờ ba mươi…… Ông không biết? Tôi…… dựa vào……” Nói chuyện cũng không có bao lâu, cuối cùng là Thanh Trì lầm bầm mắng một tiếng đem di dộng ném xuống mặt đất, cậu ta ở trên hành lang mà đi tới đi lui.
Vị nữ bác sĩ kia dường như biết được tình huống hiện tại, một chữ cũng không dám nói, chỉ lẳng lặng nhặt điện thoại đã suýt bị hủy trên mặt đất.
Dạ dày bị ngoại lực tác dụng nên xuất huyết? Thanh Khê thật sự là bị khi dễ sao, hơn nữa còn bị đánh? Bằng không dạ dày lại xuất huyết, chính là vì cái gì cậu ấy trên người cũng không có một chút thương tích, tuy rằng chính mắt tôi thấy Thanh Khê lõa thể, tôi nhớ rõ ràng, thân thể kia quá trắng nõn, không có một chút dấu vết bị thương, hơn nữa…… dạ dày xuất huyết như thế nào đến nửa đêm mới có đau, khi Thanh Khê trở lại phòng ngủ, cũng không có bị thương. Thân thể cậu ấy đột nhiên nóng lên lại là vì cái gì, Thanh Trì nói trong nháy mắt thân nhiệt liền thay đổi.
“Thanh Trì.”
“Làm gì?” Lục Thanh Trì vô cùng nóng nảy, bộ dáng thường ngày một chút cũng không có, cảm giác như bất cứ khi nào cũng có thể nổi điên, giờ phút này hắn đã đến cực hạn, nếu có người đứng ra nói khi dễ Thanh Khê, hắn nhất định sẽ bị đánh cho đến chết.
“…… Cậu nói thân thể Thanh Khê đột nhiên nóng lên rốt cuộc là?”
“Đột nhiên nóng lên chính là đột nhiên nóng lên, một giây trước còn rất bình thường, sau đó liền phát nhiệt, ban đầu tựa như bị cảm. Sau đó nôn ra máu, mẹ nó tôi mà biết ai dám khi dễ Thanh Khê, mẹ nó……”
Cùng với mấy câu mẹ nó, Lục Thanh Trì sắc mặt âm trầm đến dạo người: “Thầy Vương, có thể hay không gạt người, mặc kệ hắn thế nào, làm thầy giáo, học trò mình đắc tội với ai, hắn hẳn là biết đến, thực đáng chết.”
“Như vậy người làm ca ca đâu?”
“…… Ha ha, đúng vậy, tôi là đáng chết nhất.”
“Một người thích Thanh Khê như tôi, cũng nên chết đi……”
“Cậu nói cái gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn Lục Thanh Trì, nhún vai với hắn, Thanh Trì rất thông minh, tôi nghĩ việc tôi thích Thanh Khê cậu ta hẳn là biết, cho nên, Thanh Khê vô ý thức kêu tên tôi, ánh mắt Thanh Trì nhìn tôi, mang theo một chút địch ý.
“Mặc kệ như thế nào, ngày mai tôi tìm người cùng ban hỏi thử, tuy rằng cũng không biết có thể hỏi ra cái gì. Thanh Khê cùng ban với cậu, hôm nay hoặc gần nhất có đắc tội với ai không?” Lục Thanh trì thở dài ngồi xuống cạnh tôi.
Thanh Khê cùng Thanh Trì không cùng lớp, lúc ấy phòng ngủ vốn phân phối không ở cùng một gian, không biết Thanh Trì làm như thế nào dám làm cho trường phải điều chỉnh lại, đem hai người ở cùng nhau, phía trước không quen biết cũng không thể hỏi, hiện tại thời gian quá dài cũng không muốn hỏi. Thanh Trì rất ít có cơ hội hỏi chuyện Thanh Khê, chủ yếu là Thanh Khê rất ít nói cho hắn.
Tôi nghĩ nghĩ rồi nói: “không có, không có đắc tội ai.” Thanh Khê tuy rằng tính tình quái lạ, luôn tự cho mình đúng, nhưng thật lại rất ít đắc tội ai, bởi vì người khác không dám kiếm chuyện với cậu ấy, cậu ấy thành tích tốt, người cũng thông minh, tuyệt đối không làm cho chính mình gặp nguy hiểm, chính là…… như thế cũng không thể không xuất hiện nguy hiểm, có lẽ lúc Thanh Khê trở về phòng, chính là ngờ đâu, trên đường chọc phải kẻ nào?”
Thanh Trì bộ dáng chính là không muốn từ bỏ, mà tôi cũng không muốn thấy Thanh Khê bị thương nghiêm trọng như vậy, lại làm cho tên xuống tay đắc ý. Chính là phải tìm ra tên hung thủ.
Hơn nữa tôi nghi hoặc chính là, vì cái gì ngoại lực làm cho dạ dày Thanh Thê xuất huyết lại không có dấu vết, chẳng lẽ đối phương một quyền có thể đánh thẳng vào dạ dày? Như thế nào đến nửa đêm mới có thể trở đau, nôn ra máu. Trong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt khủng bố trong mộng, tôi nhịn không được lại rùng mình một cái.
Lòng tôi trỗi lên từng cơn buồn bực, chính là tôi không dám đứng lên, tôi không dám nhảy xuống đem Thanh Trì ném ra, càng buồn bực, là càng nhiều cảnh tượng xoay quanh trong đầu, tôi sợ sẽ xúc động đem Thanh Trì xem thành kẻ thù, sau đó càng không thể làm bằng hữu, Thanh Trì chính là rất quý trọng bằng hữu, nhưng mà Thanh Khê, Thanh Khê có phải hay không cũng thích Thanh Trì, nếu tôi mạo muội nhảy xuống, Thanh Khê sẽ phản ứng như thế nào, có thể hay không cậu ta sẽ cho tôi là kẻ quấy rầy? Tôi thích Thanh Khê như vậy, đối với cậu ấy……Tôi tựa hồ thấy về sau, hai người sẽ không để ý đến tôi.
“Ân……Thanh Khê!”
Tiếng của Thanh Trì âm trầm àm lại khan khan, giọng như nhẹ ngâm thần chú, đem tôi cố định ở trên giường, cử động một chút toàn thân đều khó khăn vô cùng. Mồ hôi ướt đẫm khó chịu vô cùng.
“Ngô……Đau quá. Ngô, khụ khụ.” Thanh âm của Thanh Khê đồng dạng khàn trầm thấp, lại cho tôi cảm giác khác, thanh âm như thế này, không chan chứa như Thanh Trì, ít nhất tôi nghe đến như vậy, tôi xê dịch đến bên giường, hơi nghiêng đầu, ánh đèn chiếu xuống hành lang u ám, Thanh Khê trên giường, Thanh Trì hai tay nâng má Thanh Khê, đường nét mơ hồ, nhưng lại có thể trông thấy hắn bá đạo mà lẫn ôn nhu hôn Thanh Khê.
“Thanh Khê……Làm sao vậy? Như thế nào……Sao lại nóng như thế……Thanh Khê, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, như thế nào lại nôn ra máu?” Thanh Trì kinh hô một tiếng, từ trên giường nhảy dựng lên, Thanh âm không lớn nhưng cũng đủ để đánh thức người khác, này chính là cơ hội của tôi.
Tôi ở trên giường trước hơi cử động, mới một cước đá văng chăn, làm bộ dáng bị đánh thức:”……Chuyện gì xảy ra vậy? Thanh Trì!” Tôi vui mừng trong lòng, vốn là Thanh Khê đang ngủ cho nên khẳng định là không biết vừa mới xảy ra chuyện gì đi.
“Ách……Không biết, Thanh Khê đột nhiên toàn thân nóng lên, nôn ra máu……” Thanh Trì mở miệng, đột nhiên hiểu rõ có chút không thích ứng, nghĩ đến thoạt đầu trong mộng khuôn mặt Thanh Khê đột nhiên trở nên khủng bố, hiện tại lại trong thấy được thần tình thống khổ của Thanh Khê, tôi dường như cảm thấy trong lòng như là bị một tảng đá đè ép.
Điền Dự lúc này lại tỉnh, rõ ràng thấy hắn có chút bực mình vì bị quấy rầy, nhưng cái gì cũng không nói, vừa vặn giấc ngủ bị quấy nhiễu nên không thoải mái đi, nhưng khi hắn thấy Thanh Khê đau đớn mà cuộn lại thành một đoàn, ngay tức khắc từ trên giường liền nhảy xuống.
“An Văn Xán…… An Văn Xán, An Văn Xán.” Đột nhiên Thanh Khê đang gọi tên của tôi, làm tôi có chút giật mình, khó hiểu.
Nghe thấy tên chính mình, trong lòng bỗng nhiên tê rần. Chăn của Thanh Khê đã bị đá đến bên chân, mà giờ phút này cậu ấy đem thân mình đang cuộn tròn mà vùng lên, đôi chân dùng sức đá, lộ ra khuôn mặt dễ nhìn nhưng lại nhăn thành một đoàn. Tôi ôm lấy cậu ấy, gắt gao ôm vào ngực, không ngừng hỏi :”Thanh Khê cậu làm sao vậy? Cậu đau chỗ nào?”.
Cũng không nhận được câu trả lời, Thanh Trì chạy đến quỳ trên đất, trong tay cậu ta cầm một bình rượu, còn có tăm bông, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Điền Dự, cậu đi tìm thầy quản lý mở cổng, tôi muốn đưa Thanh Khê đi bệnh viện.”
“Như thế nào lại thành như vậy?” Thanh Khê nắm chặt tay tôi, miệng vô thức gọi tên của tôi, làm cho tôi cảm thấy rất vui, Thanh Khê trong lúc hôn mê là kêu tên của tôi mà không phải là Thanh Trì hay ai khác.
“Không biết, tôi ôm…… em ấy ngủ, sau đó Thanh Khê đột nhiên nói khó chịu, thân thể lập tức nóng lên. Một giây trước thân nhiệt còn rất bình thường, đột nhiên liền……” Nói xong Thanh Trì nhíu mày, tựa hồ có chút nghi hoặc, nhưng quan tâm là nhiều hơn.
Tôi thấy Thanh Trì nắm chặt tay Thanh Khê, sau đó dùng tăm bông vẽ loạn trên tay cậu ấy. Trong lúc Thanh Trì dung tay quạt gió đánh thức Thanh Khê, Thanh Khê vẫn là nhắm chặt hai mắt, chưa từng mở một chút, không nào biết được cậu ấy vì sao mà khó chịu, Lục Thanh Khê không ngừng dùng gáy cọ vào ngực tôi, rầu rĩ đau đớn. Thanh Khê tựa hồ chỉ biết là khó chịu, một chút ý thức gì đó cũng không có, nhưng sau đó lại khóc ô ô lên ……
Tôi nói: “Cậu ấy bất tỉnh rồi.”
Lục Thanh Trì từ trong ngực tôi, đem người ôm lấy, lớn tiếng nói: “Đưa em ấy đi nhanh lên, em ấy hiện tại chỉ biết vô thức kêu đau, cho dù có đánh thức, em ấy cũng chỉ biết là đau.”
Thời điểm chạy đến cửa lớn, Điền Dự cùng một chỗ với giáo viên nói gì đó, nhìn thấy cửa lớn vẫn gắt gao khóa chặt, Thanh Trì hét một tiếng, ôm người đi qua không nói không rằng một cước đá vào cửa, một đôi mắt đầy tơ máu đầy phẫn nộ: “Bà mẹ nó không ra ngoài được, tôi sẽ giết bà.” Vừa nói vừa đá đá vào cửa sắt, tiếng rầm rầm vang vọng trong khuôn viên trường yên lặng.
Giáo viên sinh hoạt vốn là nữ nhân, ngày thường lải nhải, sự tình gì cũng phải hỏi cho rõ ràng, Điền Dự phỏng chừng là bị hỏi tình hình cụ thể, cho nên đến lúc chúng tôi xuống dưới, cửa sắt vẫn chưa được mở, thậm chí khi cô đã đồng ý, Lục Thanh Trì phía sau là bộ dạng sắp bạo phát, nói ra lời uy hiếp làm cho lão bà cũng hoảng sợ, miệng nói: “Ta nhất định sẽ báo cáo các cậu lên thầy phụ trách” “các cậu thật là vô sự mà kiếm chuyện” “ăn bậy cái gì để bị đau bụng?”
“Bà mẹ nó câm miệng.” Tôi hốt hoảng, Tôi như thế lại nói ra nhưng từ đó với giáo viên, tôi rất ít khi nói như vậy, nhất là đối với trưởng bối.
Giáo viên sinh hoạt đột nhiên nổi bão dường như giơ tay lên nghĩ sẽ đánh lại đây, giờ phút này tôi cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy, nếu đã muốn mắng sẽ không cần phải giải thích, tôi tóm lấy tay bà, hung hang đẩy bà đến hướng Điền Dự, tôi thậy sự không dám đẩy bà ngã xuống đất.
-------------------
Cũng may bệnh viện cách trường học không xa, được giáo viên sinh hoạt gọi điện, quản lý vẫn là mở cửa lớn, Thanh Trì không đem Thanh Khê đến phòng y tế của trường, dù sao nơi đó chỉ xử lý một vài vết thương nhỏ mà thôi, Thanh Khê nói chuyện không không rõ ràng chỉ biết là khóc bộ dạng đó không phải phòng y tế có thể giải quyết được.
Nghe đến dạ dày bị ngoại lực làm cho xuất huyết, Thanh Trì cơ hồ là điên cuồng nhào đến bác sĩ kia đoạt lấy di động trên người, luống cuống ấn phím.
Tôi có thể đoán được Thanh Trì gọi cho ai, cái này……
Quả nhiên đối phương một chữ cũng chưa nói, liền nghe Thanh Trì một trận rống giận: “Vương Hưng, ông tốt nhất nói cho tôi biết Thanh Khê thời điểm từ chỗ ông rời đi.”
“Câm miệng, hiện tại không phải tôi trả lời vấn đề của ông…… Bốn giờ ba mươi? Không có khả năng, Thanh Khê về phòng đã là bảy giờ ba mươi…… Ông không biết? Tôi…… dựa vào……” Nói chuyện cũng không có bao lâu, cuối cùng là Thanh Trì lầm bầm mắng một tiếng đem di dộng ném xuống mặt đất, cậu ta ở trên hành lang mà đi tới đi lui.
Vị nữ bác sĩ kia dường như biết được tình huống hiện tại, một chữ cũng không dám nói, chỉ lẳng lặng nhặt điện thoại đã suýt bị hủy trên mặt đất.
Dạ dày bị ngoại lực tác dụng nên xuất huyết? Thanh Khê thật sự là bị khi dễ sao, hơn nữa còn bị đánh? Bằng không dạ dày lại xuất huyết, chính là vì cái gì cậu ấy trên người cũng không có một chút thương tích, tuy rằng chính mắt tôi thấy Thanh Khê lõa thể, tôi nhớ rõ ràng, thân thể kia quá trắng nõn, không có một chút dấu vết bị thương, hơn nữa…… dạ dày xuất huyết như thế nào đến nửa đêm mới có đau, khi Thanh Khê trở lại phòng ngủ, cũng không có bị thương. Thân thể cậu ấy đột nhiên nóng lên lại là vì cái gì, Thanh Trì nói trong nháy mắt thân nhiệt liền thay đổi.
“Thanh Trì.”
“Làm gì?” Lục Thanh Trì vô cùng nóng nảy, bộ dáng thường ngày một chút cũng không có, cảm giác như bất cứ khi nào cũng có thể nổi điên, giờ phút này hắn đã đến cực hạn, nếu có người đứng ra nói khi dễ Thanh Khê, hắn nhất định sẽ bị đánh cho đến chết.
“…… Cậu nói thân thể Thanh Khê đột nhiên nóng lên rốt cuộc là?”
“Đột nhiên nóng lên chính là đột nhiên nóng lên, một giây trước còn rất bình thường, sau đó liền phát nhiệt, ban đầu tựa như bị cảm. Sau đó nôn ra máu, mẹ nó tôi mà biết ai dám khi dễ Thanh Khê, mẹ nó……”
Cùng với mấy câu mẹ nó, Lục Thanh Trì sắc mặt âm trầm đến dạo người: “Thầy Vương, có thể hay không gạt người, mặc kệ hắn thế nào, làm thầy giáo, học trò mình đắc tội với ai, hắn hẳn là biết đến, thực đáng chết.”
“Như vậy người làm ca ca đâu?”
“…… Ha ha, đúng vậy, tôi là đáng chết nhất.”
“Một người thích Thanh Khê như tôi, cũng nên chết đi……”
“Cậu nói cái gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn Lục Thanh Trì, nhún vai với hắn, Thanh Trì rất thông minh, tôi nghĩ việc tôi thích Thanh Khê cậu ta hẳn là biết, cho nên, Thanh Khê vô ý thức kêu tên tôi, ánh mắt Thanh Trì nhìn tôi, mang theo một chút địch ý.
“Mặc kệ như thế nào, ngày mai tôi tìm người cùng ban hỏi thử, tuy rằng cũng không biết có thể hỏi ra cái gì. Thanh Khê cùng ban với cậu, hôm nay hoặc gần nhất có đắc tội với ai không?” Lục Thanh trì thở dài ngồi xuống cạnh tôi.
Thanh Khê cùng Thanh Trì không cùng lớp, lúc ấy phòng ngủ vốn phân phối không ở cùng một gian, không biết Thanh Trì làm như thế nào dám làm cho trường phải điều chỉnh lại, đem hai người ở cùng nhau, phía trước không quen biết cũng không thể hỏi, hiện tại thời gian quá dài cũng không muốn hỏi. Thanh Trì rất ít có cơ hội hỏi chuyện Thanh Khê, chủ yếu là Thanh Khê rất ít nói cho hắn.
Tôi nghĩ nghĩ rồi nói: “không có, không có đắc tội ai.” Thanh Khê tuy rằng tính tình quái lạ, luôn tự cho mình đúng, nhưng thật lại rất ít đắc tội ai, bởi vì người khác không dám kiếm chuyện với cậu ấy, cậu ấy thành tích tốt, người cũng thông minh, tuyệt đối không làm cho chính mình gặp nguy hiểm, chính là…… như thế cũng không thể không xuất hiện nguy hiểm, có lẽ lúc Thanh Khê trở về phòng, chính là ngờ đâu, trên đường chọc phải kẻ nào?”
Thanh Trì bộ dáng chính là không muốn từ bỏ, mà tôi cũng không muốn thấy Thanh Khê bị thương nghiêm trọng như vậy, lại làm cho tên xuống tay đắc ý. Chính là phải tìm ra tên hung thủ.
Hơn nữa tôi nghi hoặc chính là, vì cái gì ngoại lực làm cho dạ dày Thanh Thê xuất huyết lại không có dấu vết, chẳng lẽ đối phương một quyền có thể đánh thẳng vào dạ dày? Như thế nào đến nửa đêm mới có thể trở đau, nôn ra máu. Trong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt khủng bố trong mộng, tôi nhịn không được lại rùng mình một cái.
Comments
Post a Comment