Hồn Thê-Chương 3
“Chờ em ấy tỉnh lại, hỏi em ấy một chút đi.” Thanh Trì thở dài, chân mày nhíu chặt như vậy, có thể thấy cậu ta rất lo lắng.
Tôi lắc đầu: “Thanh Khê nếu không muốn nói ra, căn bản có hỏi cũng không được, cậu cũng không phải ko biết tính khí cậu ấy.” cậu ấy nếu muốn nói, không cho nói, cậu ấy cũng sẽ nói.
Thanh Trì nói: “Tình trạng em ấy hiện tại không tốt, tôi nghĩ có thể thật là bị khi dễ đi, Thanh Khê tính cách hiếu thắng, nếu thật là bởi vì việc bị thầy Vương mắng vài câu, em ấy khẳng định sẽ như thế này, thời tiểu học đã bởi vì bị thầy giáo mắng một câu, vài ngày sau đó, đến nói đều ko nói một câu, cả người cũng là thất hồn lạc phách.”
“Vì thế cậu cho rằng thầy Vương mắng Thanh Khê, Thanh Khê không thể chấp nhận, cho nên cố tình ngâm mình trong nước mà phát tiết?”
Thanh Trì gật đầu nói: “Chuyện như thế này cũng không phải lần đầu tiên, ngâm nước phát tiết cũng không phải không có, lúc trung học bởi vì bị ba ba nói em ấy một câu, em ấy liền trốn ở trong phòng phát tiết, căn phòng kia không còn điểm nào là hoàn chỉnh, đến bây giờ ba ba cũng chưa gọi người đến sửa căn phòng đấy.” Thanh Trì thở dài tiếp tục: “Em ấy khẳng định sẽ không nói cho tôi biết, quên đi, dù sao bộ dạng này nhiều nhất cũng là vài ngày thôi, tôi sợ em ấy không phải bị mắng, mà là bị ức hiếp, lòng tôi vừa cảm thấy có cảm thấy có phần kỳ quái, lạ lùng khó hiểu, lại không biết đucợ kỳ quái điểm nào, lại nói tiếp cảm giác này cũng không phải là lần đầu tiên.”
Tôi cho rằng tôi hiểu được tính cách của Thanh Khê, lại nói tiếp cũng bởi vì gia đình đi, được sủng ái thoái quá, căn bản là duy ngã độc tôn, cho nên chịu không được một chút đánh mắng, bởi vì cậu ấy cảm thấy chính mình là nhất, người khác mắng một câu với cậu ấy mà nói là khó chấp nhận nhất, cho dù cậu ấy biết rõ là mình sai, dung cách mắng cũng không thể khiến cậu ấy thừa nhận, huống chi cậu ấy chưa từng nghĩ là mình có sai sót.
Như vậy vừa nghĩ đến, tôi một lòng mới thả lỏng xuống, Thanh Khê không phải là bị khi dễ, ngược lại là bị mắng khả năng cao hơn. Nếu là bị khi dễ, Thanh Khê nhất đình sẽ phản kháng không quản thiệt thòi, mà Thanh Khê trên người lại không có thương tổn, nhất định là bị mắng đi, bị thầy giáo nói vài câu liền mất hứng nên mới như vậy đi.
“Quên đi, quá hai ngày sẽ tốt thôi, cậu nên lên rồi.” Thanh Trì chỉ chỉ phía trên tôi sửng sốt nhận ra chính mình lại ngồi ở trên giường Thanh Trì.
“Cậu sớm như vậy liền ngủ?”
Thanh Trì cười lắc đầu: “Tôi muốn nằm chơi trò chơi, tôi sợ tôi nhịn không được sẽ đem Thanh Khê đánh thức mà hỏi rõ ràng, nói như vậy không chừng tôi và tên tiểu tử kia còn cùng nhau ẩu đả một trận.”
“Cậu ta không thắng được cậu.”
“Cái gì?”
“Không.”
Tuy rằng rất muốn hiểu rõ suy nghĩ của Thanh Khê, nhưng tựa hồ là rất khó.
Không biết chính mình vào thời điểm nào liền ngủ mất, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng mưa ào ào cùng tiếng sấm ầm ầm, tựa hồ tiếng động cũng không có dấu hiệu dừng lại, xem ra sẽ là mưa đến sáng, cảm giác ẩm ướt này thật làm người ta chán ghét không thôi.
Ngủ không an ổn nên dứt khoát mở mắt tỉnh lại, căn phòng bởi vì tia chớp mà sáng minh minh diệt diệt, dông tố lúc nào cũng làm cho người ta có cảm giác sợ hãi, tôi không biết người khác có hay không nghĩ vậy, nhưng tôi thật sự rất sợ sét đánh, luôn luôn cảm thấy có nhiều chuyện kỳ lạ, chuyện không tốt cũng luôn luôn ở trông dông tố mà phát sinh, tựa như tiểu thuyết chung quy có nói, giết người trong đêm tối là chuyện bình thường, đêm đen và dông tố luôn cho tôi cảm giác bất an như nhau.
Cũng không biết đã ngủ được mấy giờ, phỏng chừng cũng là rạng sáng 4 giờ đi, phòng ngoại trừ tiếng mưa và tiếng sấm cũng không còn nghe thấy bất kì âm thanh nào, một mảng tối sầm làm cho người ta càng them cảm giác sợ hãi, kéo chăn, cẩn thận đưa tay tìm điện thoại di động dưới gối.
Đợt nhiên nhớ tới hình ảnh Thanh Khê mắc mưa, cơ thể cậu ấy không tốt lắm, có thể hay không bị cảm mạo, tôi đưa mở di động, quay về hướng đối diện.
“ Ầm ầm” sấm lớn và tia chớp xấu hiện cùng lúc, trong nháy mắt toàn bộ căn phòng bị chiếu đến vô cùng sáng, lại vừa trong nháy mắt trở thành một mảng tối đen.
Tôi vẫn luôn cho rằng cũng không phải khủng bố đến mức không thể chịu được, sẽ hét thất thanh, nhưng giờ phút này đáng lý tôi sẽ theo bản năng muốn mở to miệng mà hét lên, thế mà kể cả tiếng hô hấp nghẹn lại ở yết hầu, cũng không còn âm thanh nào khác, tôi mở to miệng chỉ có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của bản thân, còn có bất thình lình nhịp tim gia tăng, tôi có thể hay không chỉ cần bỏ tay đang đè trên ngực mình ra, nó ở trong một giây đấy mà nhảy ra khỏi lòng ngực.
Tia chớp vẽ một đường sáng trên không trung, cả cẳn phòng liền được chiếu sáng trở lại. ta thấy một khuôn mặt hiện ra, mái tóc không quá loạn, hé ra một khuôn mặt trắng bệch đang rỉ máu, không, không nên nói là trắng bệch, là vàng, giống như là sung mủ miệng vết thương chảy ra một ít chất lỏng màu vàng, giống như là bức tường vì mưa thấm mà bị hủy, mieenjg vết thương khé mở rộng, có lẽ chỉ động nhẹ một tí sẽ rớt ra một mảng da, mà phía dưới làn da, đáng lẽ là phần thịt đỏ, một cặp mắt lớn quá độ, nhưng chỉ như một lỗ hỏng, bên trong không có bất cứ thứ gì.
Di động vốn đã tắt tự lúc nào, kỳ quái thay tia chớp cũng không còn, toàn bộ căn phòng tối đến khó tả, tôi không dám di chuyển tí nào, cả thân thể không kìm được mà run rẩy.
Trong bóng tối tôi có thể cảm nhận được hắn đứng cạnh giường tôi.
Ảo giác, chẳng qua chỉ là ảo giác.
Tôi cực lực tự trấn an, đây bất quá chỉ là ảo giác, bởi vì tôi cảm thấy cơn dông sẽ nảy sinh chuyện không tốt nên mới sinh ra ảo giác này, hết thảy mọi thứ bất quá là sáng lên trong nháy mắt nên mới xuất hiện thế thôi.
Tôi thở hắt ra, thầm mắng chính mình nhát gan, không phải là do buổi tối sét đánh mới tỉnh lại sao, về phần tại sao lại bị dọa như vậy? Trong lòng vẫn là tự nhủ từ nay về sau không nên xem phim kinh dị nữa, không dám xem phim kinh dị đôi khi khá mất mặt, nhưng thật sự hậu quả nó để lại thật là nhiều.
“Văn Xán”
Đột nhiên một tiếng nói khẽ như nỉ non vang lên bên giường, thanh âm không lớn cũng không nhỏ, nhưng ở trong không gian yên tĩnh lại vô cùng rõ ràng, tôi luống cuống ấn di động đem ánh sáng chiếu qua, đứng ở cạnh giường tôi chính là một đầu tóc rối đích thực là Lục Thanh Khê, chu môi làm bộ dáng thật là đáng yêu, ta thở ra một hơi, thật muốn cho cậu ta một tát, chính là tôi… tôi không nỡ.
Chỉ có thể ai oán: “Cậu vì cái gì đứng ở bên giường tớ cũng không nói một câu, có biết hay không thiếu chút nữa hù chết tớ, tớ còn nghĩ vừa nhìn thấy ách…”
“Thấy cái gì?” Thanh Khê nghiêng đầu, vẻ mặt cùng bộ dáng mê hoắc người khác, cậu ta liếm liếm môi đẹp như cánh hoa, trong nháy mắt kia đầu tôi chợt lóe ra một ít suy nghĩ kỳ quái.
“Không, phát hiện cái gì, cậu thế nào lại đứng ở bên giường tôi?”
“Sét đánh, ngủ không được, tớ có chút sợ, tớ muốn ngủ cùng cậu.”
Lòng tôi liền vui vẻ: “Như thế không tốt lắm với Thanh Trì.” Vừa nói, tôi vừa khom mình ôm lấy thắt lưng Thanh Khê, một tay đỡ hắn lên.
“Anh tớ dáng người vừa cao vừa to, ngủ không thoải mái, cậu so với anh ấy gầy hơn nhiều“
Tôi ôm Thanh Khê đến bên giường, cả hai điều chỉnh lại tư thế, giường này vốn là giường đơn, tuy nói thân hình của tôi và Thanh Khê đều là gầy, chẳng qua là phải thừa ra them một người có một tí chật chội. Cho nên chúng tôi chỉ có thể nghiêng mình àm ngủ, tôi đem Thanh Khê ôm lấy tong ngực, hai tay gắt gao ôm lấy lưng, Thanh Khê cũng đem phía sau dán lên ngực của tôi, tôi hướng về phái tường mà lui lui về sau, tôi có chút ngượng, tôi sợ Thanh Khê cảm thấy được trái tim đang đập kinh hoàng không thôi của tôi.
Tôi mới vừa lui một tí, Thanh Khê liền hướng lên người tôi mà dán lên làn nữa, tôi hít lấy một hơi, người thích nhất đang ở trong ngực mình, lại gần sát mình như thế, không biết phải phản ứng như thế nào, bình thường suy nghĩ về phương diện kia trong 30 giây , huống chi còn nhiều canh giờ, Không còn cách nào khác, lần này tôi chỉ có thể nhích mông.
“Văn Xán” Nghe thấy Thanh Khê gọi, tôi có chút giật mình.
Tôi nói: “Ân? Làm sao vậy?”
“Cậu nói thử xem cậu thấy cái gì, mà lại bị dọa thành bộ dạng như thế?” Nói xong Thanh Khê ở trong lòng ngực tôi điều chỉnh tư thế, cậu ấy khẽ động mình, đặt bàn tay trược ngực tôi.
Tôi cười nói: “Không có gì, chỉ là thấy ảo giác một khuôn mặt rất khủng bố, còn không phải tại cậu, đứng ở bên giường tôi, liền nhìn cậu như ảo giác.”
“Xem tôi như ảo giác?...” Dừng một chút, cậu ấy cầm lấy di động cả tôi, ấn mở chiếu vào gương mặt, nhéch môi: “Là ảo giác sao?”
…
“Khụ Khụ!” Tôi mở to hai mắt.
Cư nhiên là mơ, nguên lai chỉ là mơ mà thôi, may mắn là nằm mơ, trong nháy mắt, trong đầu hiện ra 3 câu nói kia, cả thân mình bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Phòng của chúng tôi… cũng không giống như bị ám, ít nhất ngọn đèn trên hành lang không tắt, nó mỗi đêm đều mở thẳng đến hừng đông không sợ tắt đi. Tôi vươn tay phải bốp lưng một phát.
Đau…Phi thường đau…
“Ngô…”
Một giộng nói nỉ non, nói là rên rỉ có lẽ đúng hơn, chú ý đến âm thanh phía sau, tiếng sột soạt, thâm chí chỉ một tí ma sát nhỏ cũng có thể nghe thấy âm thanh rõ ràng.
“Ân… Ngô”
Lục Thanh Trì đang làm cái gì, tôi cũng không rõ cũng không muốn nghĩ tới, chính là âm thanh kia, tôi làm sao có thể không nghĩ tới, không phải chỉ có giọng Thanh Trì tràn ngập từ tính, mà còn có hơi thwor cảu Thanh Khê phát ra có chút thở dốc khó chịu, còn cáo cái giường kia kêu kẽo kẹt.
“Thanh Khê, anh yêu em.” Thanh Trì nói, vội vàng như vậy, trong bóng đêm, trái tim tôi đập phi thường bạo liệt như muốn vỡ tung ra, có thể hay không Thanh Khê sau đó sẽ đáp ứng, có thể hay không Thanh Trì sẽ…
Tay nắm chặt chăn có chút đau, tôi giờ phút này, có nên hay không nhảy xuống, hung hăn túm lấy Thanh Trì rồi đánh một trận? Sau đó… Sau đó? Ta đánh không lại Thanh Trì, Thanh Trì nhất định sẽ không cảm thấy được sai lầm, cậu ta không có khả năng chỉ vì một đấm hoặc một cái tát, sẽ nhận ra sai lầm, không có khả năng đó. Nếu tôi thật sự đi xuống, tôi có khả năng sẽ bị chỉnh, có lẽ về sau đến làm bạn cũng không được, như vậy Thanh Khê nên làm sao bây giờ?
Comments
Post a Comment