Hồn thê - Chương 2
Tôi nhìn Thanh Trì đập cửa phòng vệ sinh, thế nhưng bên trong không có người trả lời, Thanh Trì dứt khoát dừng lại kề tai sát cửa phòng vệ sinh thăm dò, có thể nghe thấy cũng chỉ có tiếng nước ào ào.
Trong lòng tự nhiên sinh ra một cỗ sợ hãi, Lục Thanh Khê người này rất là hiếu thắng, cậu ta cá tính thế nhưng vô cùng cổ quái, có đôi khi càng giống như một tiểu hài tử tùy hứng nghịch ngợm gây sự, bá đạo lại tự kỷ, nhưng mà thành tích ở trường rất tốt, chỉ cần là cậu ta muốn làm thì nhất định rất nghiêm túc đi làm, tuy rằng nghịch ngợm nhưng cũng là học trò tốt nổi tiếng trong trường. Chẳng qua là cậu ta lại đặc biệt ưu cậy mạnh, gặp chuyện gì hầu như đều là tự mình giải quyết, mà mọi chuyện từ trước đến giờ đều là tự mình một người gánh vác, ở trong suy nghĩ của mình, Lục Thanh Khê cho rằng không có chuyện gì cần người khác giúp đỡ.
Tôi đột nhiên cảm thấy cậu ta có phải hay không phải bị người khác khi dễ, rồi lại sĩ diện không muốn nói ra, hôm nay cậu ta có chút kỳ quái, chuyện như thế này có thể đếm được trên đầu ngón tay chưa được mấy lần, nhớ lại bộ dạng lúc mở cửa của Thanh Khê, gương mặt trắng bệch kia trông như lập tức sẽ khóc ngay, trong nội tâm của tôi đã kết luận Thanh Khê là bị khi dễ hoặc là bị chủ nhiệm lớp mắng.
Đập vài cái lên cửa, như trước nghe thấy chẳng qua là tiếng nước rào rào.
"Thanh Khê, mở cửa được không, đã xảy ra chuyện gì? Vô luận chuyện gì anh đều sẽ giúp em đấy, đi ra được không?" Thanh Trì trong giọng nói đã mang theo cầu xin.
Chẳng qua là vô luận Thanh Trì cầu xin hay là uy hiếp, đều không nghe thấy âm thanh Thanh Khê từ trong phòng vệ sinh truyền đến, duy nhất có thể nghe thấy chỉ là tiếng nước rào rào kia, tôi tiến lên phía trước một bước, tôi nghĩ muốn phá cánh cửa trước mặt này, cỗ sợ hãi và lo lắng thúc giục tôi đi qua : "Thanh Trì, cậu trước hết tránh qua một bên"
Lục Thanh Trì thấy điệu bộ này của tôi, nhẹ gật đầu rõ ràng cũng làm ra động tác cùng tôi giống nhau, tôi vội vàng kéo cậu ấy lại: "Cánh cửa này đâu thể chịu nỗi lực cả hai người chúng ta cùng nhau tông?" Thân thể của tôi bắt đầu run rẩy, không hiểu sao trong đầu đột nhiên liền liên tưởng đến tình trạng trong phòng vệ sinh, có lẽ sau khi cửa bị phá mở, tôi sẽ trông thấy Thanh Khê té trên mặt đất, có thể hay không trên cổ tay của cậu ta còn có vết máu?
Sẽ không... Tôi lắc đầu, cảnh cáo mình không thể suy nghĩ như vậy, Thanh Khê không phải là cái loại người phí hoài bản thân mình, có lẽ cậu ta chẳng qua là té xỉu mà thôi, nhất định là trong chạy dưới mưa trở về, kịch liệt vận động lại còn đi tắm ngay, nếu không có thể sẽ sinh ra ngất, nhất định là bởi vì cậu ta vận động quá mức thôi.
"Cậu run thành như vậy? Tránh ra, tôi đến tốt rồi." Tiếp theo cậu ấy chuẩn bị tốt tư thế, mà đúng lúc này, tiếng nước đột nhiên ngừng, Thanh Khê mở cửa đi ra ngoài trong nháy mắt, cửa mở ra rồi. Tôi phản ứng cực nhanh giữ chặt tay Thanh Trì.
Chẳng qua là vốn chính là muốn tông cửa, nhưng cũng không có nhiều khí lực như vậy, hành động của tôi hiển nhiên chẳng qua là phản ứng trong nháy mắt mà thôi, căn bản không có khả năng đem cửa phá mở, hai người chúng tôi tông vào cửa phòng vệ sinh, Thanh Trì tông vào cửa liên tục hết lần này đến lần khác, hai người lại té trên mặt đất, bất quá cũng may Thanh Trì làm đệm thịt đỡ cho tôi.
"A...." Một tiếng rên, là Thanh Trì từ dưới thân truyền đến.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, Lục Thanh Trì bộ dạng cố nén đau đớn mà tôi lại chính là người đè lên cậu ấy.
"An Văn Xán, cậu là rất nóng lòng muốn Thanh Trì sao? Coi như là muốn cưỡng ép cũng không cần ngay trên mặt đất đi." Một âm thanh rất muốn ăn đòn mà lại vô cùng hèn mọn bỉ ổi từ phía sau truyền đến, không cần quay đầu lại cũng biết là Điền Dự. Quay đầu lại, quả nhiên thấy Điền Dự khoanh tay đứng cạnh cửa, một bộ dáng xem kịch vui, nhìn qua thật thiếu đánh vô cùng.
"Cậu muốn áp tới khi nào, nặng chết người rồi." Lục Thanh Trì hiển nhiên là bị đè đau, rất là khó chịu một tay đẩy tôi ra đi.
Bỗng nhiên một âm thanh, không có một chút gợn sóng, cũng không hề có chút nào tâm tình nói: "Tránh ra."
Chuyển ánh mắt qua, đập vào trước tiên chính là một đôi chân, cặp chân kia trông rất là đẹp mắt, cảm giác đúng là óng ánh sáng long lanh, bóng loáng mà lại hoàn hảo, chậm rãi ngước nhìn lên, chính là một cặp bắp chân đồng dạng trắng nõn mảnh khảnh, tôi ngu ngơ không biết phải phản ứng như thế nào, làn da trắng nõn tinh tế tuyệt đẹp kia trước mắt tôi dần phóng đại, biến hoá thành một phong cảnh tuyệt mỹ, tôi cảm giác được có cái gì đó nóng hổi từ trong lỗ mũi chảy ra.
Chuyện tốt đẹp vậy dù sao vẫn là trôi qua quá nhanh, Kháo... Lục Thanh Trì tốc độ có thể hay không quá nhanh? Tôi mới nháy mắt mà thôi, cậu ta đã kéo qua chăn trên giường Thanh Khê, đem toàn bộ người Thanh Khê bao bọc đi, trong nháy mắt có thể trông thấy chỉ có một gương mặt trắng bệch không biểu lộ gì.
Thanh Trì đem Thanh Khê che kín, tôi vẫn còn có chút ngơ ngác, cặp mắt to của Lục Thanh Khê nhìn chằm chằm vào tôi, tôi đột nhiên cảm thấy có chút lạnh, liền không tự giác rùng mình một cái, cặp mắt kia cảm giác giống như thiếu đi cái gì đó, tôi lại không rõ lắm đó là thiếu đi cái gì?
Thanh Khê bọc trong chăn đi ra phòng vệ sinh, ở trước mặt tôi ngừng lại, cậu ta duỗi ra một tay, sờ lên mặt tôi.
"Chảy máu."
Âm thanh Thanh Khê không có chút cảm xúc nào, chỉ nhàn nhạt, tuy nhiên lại vô cùng quái dị, tôi chưa từng nghe qua giọng nói không có cảm xúc như vậy từ Thanh Khê bao giờ, không, cũng không phải giọng nói, mà là cái loại ngữ điệu này, tựa như là người máy, không có cảm xúc trong lời nói, cứng ngắc lại nhợt nhạt.
Ngón trỏ của cậu ta nổi lên nhiều nếp nhăn, so với bình thường càng thêm trắng, đó là một loại trắng bệch, mà nhìn theo những nếp nhăn thật nhỏ còn chậm rãi chảy ra chất lỏng đỏ tươi. Tay Thanh Khê đích thực nhìn rất đẹp, tinh tế trắng nõn nhẵn bóng, từng ngón tay nhàn nhạt xuyên qua, cảm giác như trong suốt, mà Lục Thanh Khê lại là tên tự luyến trân quý nhất chính là mình, vô luận là tay hay là chân, từng bộ phận trên cơ thể Lục Thanh Khê theo lời nói của mình thì đều là bảo bối của cậu ta, chỉ cần là trên người cậu ấy, một sợi tóc đều là bảo bối. Mà giờ khắc này Thanh Khê tay rõ ràng trắng bệch đến nỗi nhăn lại, trong nội tâm của tôi càng nhiều thêm lo lắng, cậu ta có phải hay không bị người ta khi dễ, trong lòng cảm thấy khổ sở?
Tôi chính là muốn hỏi chuyện của cậu ta, Thanh Khê thế nhưng xoay người đối với Thanh Trì nói: "Anh, em lạnh."
Lần này giọng nói mang theo lạnh lẽo, tựa hồ từ lúc vừa mới quay người, Thanh Khê mới cảm thấy bình thường. Lục Thanh Trì nắm thật chặt chăn trên người: "Đi ngủ, một hồi sẽ không lạnh."
Thanh Khê nhẹ gật đầu, nhìn tôi liếc một cái, cặp mắt kia lại khôi phục sáng ngời như ngày thường, chỉ là sự đối lập lại này lại làm cho nội tâm của tôi càng thêm nghi hoặc, tôi đã kết luận Thanh Khê nhất định là bị khi dễ rồi, nếu không thì sẽ không khác thường như vậy, thế nhưng là cậu ta không muốn nói ra, cho dù là người nào ép buộc cũng sẽ không có tác dụng.
Tắm qua nước ấm, bọc lấy chăn, thế nhưng Thanh Khê tựa hồ còn là rất lạnh, Thanh Trì dứt khoát cùng cậu ta nằm chung, lại đem cậu ta ôm lấy, nhìn xem Thanh Trì nhu hòa tại khoé mắt hôn lên, tôi đột nhiên có loại cảm xúc muốn xông lên trước đem cậu ta kéo ra, mà trên thực tế tôi thật sự bước ra, Điền Dự giữ chặt tôi, lắc đầu.
Tôi đã sớm biết tình cảm Thanh Trì đối với Thanh Khê, tôi không biết người khác nhìn ra được hay không, nhưng tôi biết rõ, cảm tình cậu ta đối với Thanh Khê tại phòng 515 này không phải là bí mật, mà cậu ta cũng từng chính miệng nói cho tôi biết, cậu ta đối với Thanh Khê không phải là thân tình, mà là yêu. Tôi một mực coi như là một người không quan hệ, tôi không biết tôi đối với chuyện này phải phản ứng như thế nào, ít nhất tôi cho rằng cái này là không đúng, không nói trước đó hai người là nam nhân, quan trọng nhất là hai người còn là anh em ruột, chuyện như vậy nếu bị thêm nhiều người biết rõ, nghĩ đến thôi đã thấy chuyện này tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt. Tôi cho rằng đây không phải là đúng, có thể tôi không thể đi đánh cậu ta một trận, một mặt khác Thanh Khê cũng hiểu rõ tình cảm Thanh Trì đối với mình, nhưng mà Thanh Khê tuyệt nhiên không nói gì thêm, có lẽ là bởi vì từ nhỏ là bị sủng đến quen, cho tới bây giờ đều là tự cho mình là trung tâm, người khác nói thương cậu ta chính là đạo lý hiển nhiên, huống chi nói thương cậu ta rốt cuộc vẫn là chuyện rất tốt, đối với cậu ta anh trai cũng rất quan trọng. Đối với Thanh Khê xem ra, anh trai vốn chính là nên yêu tôi đấy, có cái gì không đúng.
Nhớ tới lần kia tại thư viện Thanh Khê trả lời, đến bây giờ ta vẫn còn dở khóc dở cười: "Anh của tôi yêu tôi rất bình thường a."
"Không phải là thân tình như vậy yêu."
"Có cái gì khác nhau? Đó là anh tôi, chẳng lẽ bởi vì anh ấy là anh của tôi thì không thể yêu tôi? Không thể bởi vì anh ấy là anh của tôi sẽ không để cho anh ấy yêu tôi đi?"
...
Tôi thật sự không biết Lục Thanh Khê đang suy nghĩ gì, ít nhất cậu ta cùng với tôi suy nghĩ hoàn toàn bất đồng, bất quá người nào cùng ai ý tưởng gặp giống nhau đây? Tôi thì cho rằng tình cảm Thanh Trì đối với cậu ta chỉ là sai lầm nhất thời, Thanh Khê lại cảm thấy đây là bình thường, bộ dạng Thanh Khê không sao cả lại làm cho tôi khẩn trương, tôi rất muốn hỏi cậu ta, cậu ta đã đi đâu rồi, cảm tình đối với Thanh Trì lại như thế nào rồi, nhưng mà tôi không dám.
Tôi thích Thanh Khê, từ lần đầu tiên nhìn thấy Lục Thanh Khê lúc khai giảng đã bắt đầu, thế nhưng tổng lại không cảm giác yêu thích của mình đối với Thanh Khê là sai lầm, tôi không biết Thanh Khê có phải hay không yêu thích tôi, ít nhất đôi khi tôi sẽ cảm thấy cảm giác của cậu ta giống với tôi, ví dụ như trong lúc vô tình trông thấy tầm mắt của cậu ta nhìn tôi, tôi không biết cảm giác như vậy có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng tôi không dám đi hỏi cậu ta, đã hơn một năm, đến bây giờ dù một mực thích nhưng vẫn không dám nói.
Ngồi ở trên giường Thanh Trì, nhìn hai người đưa lưng về phía tôi, trong lòng có loại cảm giác nói không nên lời, so với trước càng thêm bực bội.
Điền Dự đã đi tới, hạ thấp giọng hỏi: "Thanh Khê hôm nay làm sao vậy?"
Tôi lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Điền Dự nói: "Có phải hay không bị chủ nhiệm lớp mắng? Thanh Khê luôn luôn hiếu thắng như vậy, khẳng định chịu không được bị thầy phê bình, thế nhưng gần đây nhất Thanh Khê dường như cũng không có làm sai chuyện gì đi."
"Tôi không biết."
Tôi cỡ nào hy vọng người ôm Thanh Khê chính là tôi, người an ủi cậu ấy cũng là ta, thế nhưng là, coi như là không có Thanh Trì ở đây, tôi... cũng không dám.
Điền Dự thấy tôi không để ý đến hắn, nhún vai quay lại giường của mình, mà tôi cứ ngồi như vậy, ảo tưởng người ôm Thanh Khê chính là tôi, cũng không phải Lục Thanh Trì, thế nhưng, hiển nhiên tưởng tượng thì không thể nào trở thành sự thật được.
Qua không biết bao lâu, Thanh Trì mới đứng lên, tôi nghĩ Thanh Khê đã ngủ rồi, sẽ không lại đi lạnh đi.
Nhìn Lục Thanh Trì lúc này đang đi đến bên ban công, tôi dựng thẳng lỗ tai nghe cậu ta gọi điện thoại.
"Này, Vương lão sư ngươi khỏe không, em là Lục Thanh Trì, em muốn hỏi Thanh Khê là lúc nào từ chỗ ngươi trở về, nếu như người thuận tiện mời nói cho em biết là chuyện gì xảy ra sao? Thanh Khê tựa hồ mắc mưa, thoạt nhìn bộ dạng rất khó chịu. Em hỏi nó nó cũng không nói lời nào..."
"..."
"Hai giờ trước liền rời đi? Chẳng qua là hỏi tình hình bạn cùng lớp sao?"
"..."
"Cảm ơn Vương lão sư."
Lục Thanh Trì lông mày đẹp mắt chăm chú nhíu lại, thấy tôi đang nhìn cậu ta: "Là chuyện gì?"
"Lão sư nói, ông ấy chẳng qua là hỏi Thanh Khê một ít về tình hình gần đây của bạn học cùng lớp mà thôi, hơn nữa Thanh Khê rất sớm đã trở về mới đúng, hai giờ trước Thanh Khê liền từ trong văn phòng đi ra, thế nhưng là hắn lại... bây giờ mới về."
Là trên đường gặp phải tình huống như thế nào?
-^-^-
Mình đã quay lại và lầy lội hơn xưa
Do máy bị hư nên đăng bài hơi trễ
Để cân bằng giữa Trù sư và Hồn thê nên tuần này và tuần sau sẽ đăng chương mới của Hồn thê.
Trong lòng tự nhiên sinh ra một cỗ sợ hãi, Lục Thanh Khê người này rất là hiếu thắng, cậu ta cá tính thế nhưng vô cùng cổ quái, có đôi khi càng giống như một tiểu hài tử tùy hứng nghịch ngợm gây sự, bá đạo lại tự kỷ, nhưng mà thành tích ở trường rất tốt, chỉ cần là cậu ta muốn làm thì nhất định rất nghiêm túc đi làm, tuy rằng nghịch ngợm nhưng cũng là học trò tốt nổi tiếng trong trường. Chẳng qua là cậu ta lại đặc biệt ưu cậy mạnh, gặp chuyện gì hầu như đều là tự mình giải quyết, mà mọi chuyện từ trước đến giờ đều là tự mình một người gánh vác, ở trong suy nghĩ của mình, Lục Thanh Khê cho rằng không có chuyện gì cần người khác giúp đỡ.
Tôi đột nhiên cảm thấy cậu ta có phải hay không phải bị người khác khi dễ, rồi lại sĩ diện không muốn nói ra, hôm nay cậu ta có chút kỳ quái, chuyện như thế này có thể đếm được trên đầu ngón tay chưa được mấy lần, nhớ lại bộ dạng lúc mở cửa của Thanh Khê, gương mặt trắng bệch kia trông như lập tức sẽ khóc ngay, trong nội tâm của tôi đã kết luận Thanh Khê là bị khi dễ hoặc là bị chủ nhiệm lớp mắng.
Đập vài cái lên cửa, như trước nghe thấy chẳng qua là tiếng nước rào rào.
"Thanh Khê, mở cửa được không, đã xảy ra chuyện gì? Vô luận chuyện gì anh đều sẽ giúp em đấy, đi ra được không?" Thanh Trì trong giọng nói đã mang theo cầu xin.
Chẳng qua là vô luận Thanh Trì cầu xin hay là uy hiếp, đều không nghe thấy âm thanh Thanh Khê từ trong phòng vệ sinh truyền đến, duy nhất có thể nghe thấy chỉ là tiếng nước rào rào kia, tôi tiến lên phía trước một bước, tôi nghĩ muốn phá cánh cửa trước mặt này, cỗ sợ hãi và lo lắng thúc giục tôi đi qua : "Thanh Trì, cậu trước hết tránh qua một bên"
Lục Thanh Trì thấy điệu bộ này của tôi, nhẹ gật đầu rõ ràng cũng làm ra động tác cùng tôi giống nhau, tôi vội vàng kéo cậu ấy lại: "Cánh cửa này đâu thể chịu nỗi lực cả hai người chúng ta cùng nhau tông?" Thân thể của tôi bắt đầu run rẩy, không hiểu sao trong đầu đột nhiên liền liên tưởng đến tình trạng trong phòng vệ sinh, có lẽ sau khi cửa bị phá mở, tôi sẽ trông thấy Thanh Khê té trên mặt đất, có thể hay không trên cổ tay của cậu ta còn có vết máu?
Sẽ không... Tôi lắc đầu, cảnh cáo mình không thể suy nghĩ như vậy, Thanh Khê không phải là cái loại người phí hoài bản thân mình, có lẽ cậu ta chẳng qua là té xỉu mà thôi, nhất định là trong chạy dưới mưa trở về, kịch liệt vận động lại còn đi tắm ngay, nếu không có thể sẽ sinh ra ngất, nhất định là bởi vì cậu ta vận động quá mức thôi.
"Cậu run thành như vậy? Tránh ra, tôi đến tốt rồi." Tiếp theo cậu ấy chuẩn bị tốt tư thế, mà đúng lúc này, tiếng nước đột nhiên ngừng, Thanh Khê mở cửa đi ra ngoài trong nháy mắt, cửa mở ra rồi. Tôi phản ứng cực nhanh giữ chặt tay Thanh Trì.
Chẳng qua là vốn chính là muốn tông cửa, nhưng cũng không có nhiều khí lực như vậy, hành động của tôi hiển nhiên chẳng qua là phản ứng trong nháy mắt mà thôi, căn bản không có khả năng đem cửa phá mở, hai người chúng tôi tông vào cửa phòng vệ sinh, Thanh Trì tông vào cửa liên tục hết lần này đến lần khác, hai người lại té trên mặt đất, bất quá cũng may Thanh Trì làm đệm thịt đỡ cho tôi.
"A...." Một tiếng rên, là Thanh Trì từ dưới thân truyền đến.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, Lục Thanh Trì bộ dạng cố nén đau đớn mà tôi lại chính là người đè lên cậu ấy.
"An Văn Xán, cậu là rất nóng lòng muốn Thanh Trì sao? Coi như là muốn cưỡng ép cũng không cần ngay trên mặt đất đi." Một âm thanh rất muốn ăn đòn mà lại vô cùng hèn mọn bỉ ổi từ phía sau truyền đến, không cần quay đầu lại cũng biết là Điền Dự. Quay đầu lại, quả nhiên thấy Điền Dự khoanh tay đứng cạnh cửa, một bộ dáng xem kịch vui, nhìn qua thật thiếu đánh vô cùng.
"Cậu muốn áp tới khi nào, nặng chết người rồi." Lục Thanh Trì hiển nhiên là bị đè đau, rất là khó chịu một tay đẩy tôi ra đi.
Bỗng nhiên một âm thanh, không có một chút gợn sóng, cũng không hề có chút nào tâm tình nói: "Tránh ra."
Chuyển ánh mắt qua, đập vào trước tiên chính là một đôi chân, cặp chân kia trông rất là đẹp mắt, cảm giác đúng là óng ánh sáng long lanh, bóng loáng mà lại hoàn hảo, chậm rãi ngước nhìn lên, chính là một cặp bắp chân đồng dạng trắng nõn mảnh khảnh, tôi ngu ngơ không biết phải phản ứng như thế nào, làn da trắng nõn tinh tế tuyệt đẹp kia trước mắt tôi dần phóng đại, biến hoá thành một phong cảnh tuyệt mỹ, tôi cảm giác được có cái gì đó nóng hổi từ trong lỗ mũi chảy ra.
Chuyện tốt đẹp vậy dù sao vẫn là trôi qua quá nhanh, Kháo... Lục Thanh Trì tốc độ có thể hay không quá nhanh? Tôi mới nháy mắt mà thôi, cậu ta đã kéo qua chăn trên giường Thanh Khê, đem toàn bộ người Thanh Khê bao bọc đi, trong nháy mắt có thể trông thấy chỉ có một gương mặt trắng bệch không biểu lộ gì.
Thanh Trì đem Thanh Khê che kín, tôi vẫn còn có chút ngơ ngác, cặp mắt to của Lục Thanh Khê nhìn chằm chằm vào tôi, tôi đột nhiên cảm thấy có chút lạnh, liền không tự giác rùng mình một cái, cặp mắt kia cảm giác giống như thiếu đi cái gì đó, tôi lại không rõ lắm đó là thiếu đi cái gì?
Thanh Khê bọc trong chăn đi ra phòng vệ sinh, ở trước mặt tôi ngừng lại, cậu ta duỗi ra một tay, sờ lên mặt tôi.
"Chảy máu."
Âm thanh Thanh Khê không có chút cảm xúc nào, chỉ nhàn nhạt, tuy nhiên lại vô cùng quái dị, tôi chưa từng nghe qua giọng nói không có cảm xúc như vậy từ Thanh Khê bao giờ, không, cũng không phải giọng nói, mà là cái loại ngữ điệu này, tựa như là người máy, không có cảm xúc trong lời nói, cứng ngắc lại nhợt nhạt.
Ngón trỏ của cậu ta nổi lên nhiều nếp nhăn, so với bình thường càng thêm trắng, đó là một loại trắng bệch, mà nhìn theo những nếp nhăn thật nhỏ còn chậm rãi chảy ra chất lỏng đỏ tươi. Tay Thanh Khê đích thực nhìn rất đẹp, tinh tế trắng nõn nhẵn bóng, từng ngón tay nhàn nhạt xuyên qua, cảm giác như trong suốt, mà Lục Thanh Khê lại là tên tự luyến trân quý nhất chính là mình, vô luận là tay hay là chân, từng bộ phận trên cơ thể Lục Thanh Khê theo lời nói của mình thì đều là bảo bối của cậu ta, chỉ cần là trên người cậu ấy, một sợi tóc đều là bảo bối. Mà giờ khắc này Thanh Khê tay rõ ràng trắng bệch đến nỗi nhăn lại, trong nội tâm của tôi càng nhiều thêm lo lắng, cậu ta có phải hay không bị người ta khi dễ, trong lòng cảm thấy khổ sở?
Tôi chính là muốn hỏi chuyện của cậu ta, Thanh Khê thế nhưng xoay người đối với Thanh Trì nói: "Anh, em lạnh."
Lần này giọng nói mang theo lạnh lẽo, tựa hồ từ lúc vừa mới quay người, Thanh Khê mới cảm thấy bình thường. Lục Thanh Trì nắm thật chặt chăn trên người: "Đi ngủ, một hồi sẽ không lạnh."
Thanh Khê nhẹ gật đầu, nhìn tôi liếc một cái, cặp mắt kia lại khôi phục sáng ngời như ngày thường, chỉ là sự đối lập lại này lại làm cho nội tâm của tôi càng thêm nghi hoặc, tôi đã kết luận Thanh Khê nhất định là bị khi dễ rồi, nếu không thì sẽ không khác thường như vậy, thế nhưng là cậu ta không muốn nói ra, cho dù là người nào ép buộc cũng sẽ không có tác dụng.
Tắm qua nước ấm, bọc lấy chăn, thế nhưng Thanh Khê tựa hồ còn là rất lạnh, Thanh Trì dứt khoát cùng cậu ta nằm chung, lại đem cậu ta ôm lấy, nhìn xem Thanh Trì nhu hòa tại khoé mắt hôn lên, tôi đột nhiên có loại cảm xúc muốn xông lên trước đem cậu ta kéo ra, mà trên thực tế tôi thật sự bước ra, Điền Dự giữ chặt tôi, lắc đầu.
Tôi đã sớm biết tình cảm Thanh Trì đối với Thanh Khê, tôi không biết người khác nhìn ra được hay không, nhưng tôi biết rõ, cảm tình cậu ta đối với Thanh Khê tại phòng 515 này không phải là bí mật, mà cậu ta cũng từng chính miệng nói cho tôi biết, cậu ta đối với Thanh Khê không phải là thân tình, mà là yêu. Tôi một mực coi như là một người không quan hệ, tôi không biết tôi đối với chuyện này phải phản ứng như thế nào, ít nhất tôi cho rằng cái này là không đúng, không nói trước đó hai người là nam nhân, quan trọng nhất là hai người còn là anh em ruột, chuyện như vậy nếu bị thêm nhiều người biết rõ, nghĩ đến thôi đã thấy chuyện này tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt. Tôi cho rằng đây không phải là đúng, có thể tôi không thể đi đánh cậu ta một trận, một mặt khác Thanh Khê cũng hiểu rõ tình cảm Thanh Trì đối với mình, nhưng mà Thanh Khê tuyệt nhiên không nói gì thêm, có lẽ là bởi vì từ nhỏ là bị sủng đến quen, cho tới bây giờ đều là tự cho mình là trung tâm, người khác nói thương cậu ta chính là đạo lý hiển nhiên, huống chi nói thương cậu ta rốt cuộc vẫn là chuyện rất tốt, đối với cậu ta anh trai cũng rất quan trọng. Đối với Thanh Khê xem ra, anh trai vốn chính là nên yêu tôi đấy, có cái gì không đúng.
Nhớ tới lần kia tại thư viện Thanh Khê trả lời, đến bây giờ ta vẫn còn dở khóc dở cười: "Anh của tôi yêu tôi rất bình thường a."
"Không phải là thân tình như vậy yêu."
"Có cái gì khác nhau? Đó là anh tôi, chẳng lẽ bởi vì anh ấy là anh của tôi thì không thể yêu tôi? Không thể bởi vì anh ấy là anh của tôi sẽ không để cho anh ấy yêu tôi đi?"
...
Tôi thật sự không biết Lục Thanh Khê đang suy nghĩ gì, ít nhất cậu ta cùng với tôi suy nghĩ hoàn toàn bất đồng, bất quá người nào cùng ai ý tưởng gặp giống nhau đây? Tôi thì cho rằng tình cảm Thanh Trì đối với cậu ta chỉ là sai lầm nhất thời, Thanh Khê lại cảm thấy đây là bình thường, bộ dạng Thanh Khê không sao cả lại làm cho tôi khẩn trương, tôi rất muốn hỏi cậu ta, cậu ta đã đi đâu rồi, cảm tình đối với Thanh Trì lại như thế nào rồi, nhưng mà tôi không dám.
Tôi thích Thanh Khê, từ lần đầu tiên nhìn thấy Lục Thanh Khê lúc khai giảng đã bắt đầu, thế nhưng tổng lại không cảm giác yêu thích của mình đối với Thanh Khê là sai lầm, tôi không biết Thanh Khê có phải hay không yêu thích tôi, ít nhất đôi khi tôi sẽ cảm thấy cảm giác của cậu ta giống với tôi, ví dụ như trong lúc vô tình trông thấy tầm mắt của cậu ta nhìn tôi, tôi không biết cảm giác như vậy có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng tôi không dám đi hỏi cậu ta, đã hơn một năm, đến bây giờ dù một mực thích nhưng vẫn không dám nói.
Ngồi ở trên giường Thanh Trì, nhìn hai người đưa lưng về phía tôi, trong lòng có loại cảm giác nói không nên lời, so với trước càng thêm bực bội.
Điền Dự đã đi tới, hạ thấp giọng hỏi: "Thanh Khê hôm nay làm sao vậy?"
Tôi lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Điền Dự nói: "Có phải hay không bị chủ nhiệm lớp mắng? Thanh Khê luôn luôn hiếu thắng như vậy, khẳng định chịu không được bị thầy phê bình, thế nhưng gần đây nhất Thanh Khê dường như cũng không có làm sai chuyện gì đi."
"Tôi không biết."
Tôi cỡ nào hy vọng người ôm Thanh Khê chính là tôi, người an ủi cậu ấy cũng là ta, thế nhưng là, coi như là không có Thanh Trì ở đây, tôi... cũng không dám.
Điền Dự thấy tôi không để ý đến hắn, nhún vai quay lại giường của mình, mà tôi cứ ngồi như vậy, ảo tưởng người ôm Thanh Khê chính là tôi, cũng không phải Lục Thanh Trì, thế nhưng, hiển nhiên tưởng tượng thì không thể nào trở thành sự thật được.
Qua không biết bao lâu, Thanh Trì mới đứng lên, tôi nghĩ Thanh Khê đã ngủ rồi, sẽ không lại đi lạnh đi.
Nhìn Lục Thanh Trì lúc này đang đi đến bên ban công, tôi dựng thẳng lỗ tai nghe cậu ta gọi điện thoại.
"Này, Vương lão sư ngươi khỏe không, em là Lục Thanh Trì, em muốn hỏi Thanh Khê là lúc nào từ chỗ ngươi trở về, nếu như người thuận tiện mời nói cho em biết là chuyện gì xảy ra sao? Thanh Khê tựa hồ mắc mưa, thoạt nhìn bộ dạng rất khó chịu. Em hỏi nó nó cũng không nói lời nào..."
"..."
"Hai giờ trước liền rời đi? Chẳng qua là hỏi tình hình bạn cùng lớp sao?"
"..."
"Cảm ơn Vương lão sư."
Lục Thanh Trì lông mày đẹp mắt chăm chú nhíu lại, thấy tôi đang nhìn cậu ta: "Là chuyện gì?"
"Lão sư nói, ông ấy chẳng qua là hỏi Thanh Khê một ít về tình hình gần đây của bạn học cùng lớp mà thôi, hơn nữa Thanh Khê rất sớm đã trở về mới đúng, hai giờ trước Thanh Khê liền từ trong văn phòng đi ra, thế nhưng là hắn lại... bây giờ mới về."
Là trên đường gặp phải tình huống như thế nào?
-^-^-
Mình đã quay lại và lầy lội hơn xưa
Do máy bị hư nên đăng bài hơi trễ
Để cân bằng giữa Trù sư và Hồn thê nên tuần này và tuần sau sẽ đăng chương mới của Hồn thê.
Comments
Post a Comment