Hồn thê - Chương 1

Những ngày mùa hè khí trời hay kỳ quái như thế này, lúc trước ăn cơm ở căn tin còn là trời trong vạn dặm mà hiện tại đã là tối đến không thể hơn được nữa, mây đen ngày càng dày đặc, chẳng mấy chốc trời sẽ đổ mưa.

Không khí quá oi bức, mà tâm tình con người lại rất dễ bị ngoại giới ảnh hưởng. Thời tiết này thật sự là làm cho người ta cảm giác phiền toái không ngớt, tựa hồ không tìm được chuyện gì để làm sẽ điên mất, tôi trở mình nhìn về phía giường dưới, quả nhiên không ngoài dự liệu thấy tiểu tử Lục Thanh Trì đối với máy PSP* nghiến răng nghiến lợi, vừa nhìn đã biết là chơi trò chơi chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Điền Dự ở giường đối diện ngược lại ngủ đến thiên hôn địa ám*, tứ chi dài giang rộng ngửa ra, tôi có chút bận tâm cậu ta có thể hay không trong một khắc xoay người ngã xuống đất.

Trong phòng ngủ có 4 người, à... Lục Thanh Khê dưới giường Điền Dự không ở. Nhắc đến mới nhớ, lúc ăn cơm tiểu tử kia bị một cú điện thoại của giáo   viên hướng dẫn gọi đi, bất quá đều nhanh đã 8 giờ mà vẫn chưa về, bị gọi đi cũng được 2 tiếng rồi, không biết có phải bị mắng không...

Lục Thanh Trì và Lục Thanh Khê là một cặp song sinh khác trứng, không chỉ là tướng mạo không giống nhau mà tính cách đều kém nhau rất xa. Lục Thanh Trì tao nhã, người hiền lành mà làm việc cũng là rất nghiêm túc, còn thi

đậu vào trường đại học này với thành tích rất tốt nữa, hiện tại là cán bộ hội học sinh rất có sức ảnh hưởng trong trường. Mà Lục Thanh Khê này đây so với thành tích của anh trai mình còn tốt hơn sớm đã được nhận vào trường nhưng mà tính

cách của người này lại... Cậu ta rất bá đạo, tự kỷ, nói đúng hơn chính là có bệnh, bất quá cũng không đáng ghét, thậm chí trên người còn có một cỗ mị lực làm cho người khác muốn tiếp cận, chỉ là muốn tới gần cậu ta cũng phải xem cậu ta có nguyện ý hay không đã. Mặc dù là song sinh nhưng tướng mạo Lục Thanh Trì và Lục Thanh

Khê lại hoàn toàn là trái ngược nhau, Lục Thanh Trì rất tuấn tú, đẹp trai này ta

nghĩ hẳn là đến từ di truyền, thời điểm lúc trước gặp qua cha mẹ bọn họ quả là

một đôi phu thê anh tuấn mỹ lệ.

Đều nói con trai thường giống mẹ, anh em hai người bọn họ một giống mẹ một giống cha.

Lục Thanh Khê lớn lên rất thanh tú, nói là xinh đẹp cũng không sai, là mỹ nhân nổi danh ở trường, mặc dù là nam nhân nhưng lại có gương mặt so với nữ nhân còn đẹp hơn, hay bởi vì cái loại tính cách quái dị mà bị phong là đệ nhất

thập đại mỹ nhân của trường cũng không biểu hiện một điểm kỳ quái nào.

"Đùng đoàng" một tiếng sét mang theo tia chớp vạch ngang bầu trời u ám. Một thanh âm "Xẹt" vang lên, máy vi tính để bàn bị sét đánh trúng phóng ra một tia đám lửa điện, tôi một chút cũng không có chuẩn bị tâm lý, lại bị dọa hoảng sợ, thân thể chợt chấn động một cái.

Tôi che ngực chậm rãi thở ra, sấm sét này thật sự có phần dọa người. Tôi một hơi thở còn chưa xong, một thanh âm từ giường dưới truyền đến, Lục Thanh Trì cười hắc hắc nói: "Động đất hả An Văn Xán? Tùy tiện để chút sấm sét dọa cho cậu sợ đến như vậy, cậu xem Điền Dự người ta kìa, đây mới gọi là cảnh giới vững chãi, chậc chậc... Lợi hại."

Tức thật, tôi căn bản không phải bị tiếng sấm hù dọa, là tia lửa điện đột

nhiên phóng ra, tôi lười cùng cậu ta ầm ĩ, nằm lỳ ở trên giường nhìn xuống nói: "Cậu mau đi xem máy vi tính của mình đi, hắc hắc, phỏng chừng bị sét đánh hỏng rồi."

Lúc này Lục Thanh Trì mói ngẩng đầu khó hiểu nhìn tôi, tôi cười, nâng đuôi mày về phía cậu ta ý bảo cậu ta tự mình nhìn.

Không khí vốn không cố định, lúc này tôi có thể ngửi thấy được mùi đồ vật bằng nhựa bị cháy.

"A!" Bỗng nhiên Lục Thanh Trì thét một tiếng chói tai, tôi vốn cúi đầu, lúc

này vừa nghe chỉ cảm thấy có chút hả hê: "Hắc hắc, tiểu tử, máy vi tính bị hỏng rồi đi."

Một thanh âm "ầm" vang lên, ta nhìn qua chổ Lục Thanh Trì, cậu ta vội

vàng lui vài bước đụng phải cái ghế dựa phát ra tiếng động, mà cậu ta cũng không

có dừng lại, chỉ là lui về phía sau cho đến khi đến sát bên tường mới dừng lại.

Cậu ta mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào máy vi tính. Cậu chậm rãi

ngẩng đầu, tựa hồ ngay cả động tác ngẩng đầu cũng như máy móc, cậu ta cắn

đôi môi thoạt nhìn giống như chịu đựng kiềm chế để không run rẩy, đôi mắt tràn

đầy nghi hoặc, nhưng càng giống như là.. sợ hãi.

"Sao?" bộ dáng kỳ quái của Lục Thanh Trì làm tôi cảm thấy có chút khẩn

trương, chẳng lẽ máy vi tính bị đánh hỏng thật? Nhưng mà máy vi tính bị hỏng

cũng không cần lộ ra vẻ mặt như thế đi?

Lục Thanh Trì không nói lời nào, nhưng mà lúc này vẻ mặt của cậu ta

cũng lộ ra mấy phần sợ hãi. Tôi nhịn không được lớn tiếng nói: "Cậu rốt cuộc làm sao vậy?"

Lúc này, Lục Thanh Trì vẫn ngốc lăng từ nãy giờ bắt đầu có phản ứng, cậu ta chậm rãi hướng về phía máy vi tính đi tới, tôi lúc này mới chú ý tới quần áo cậu ta, bởi vì Điền Dự ngủ nên đèn trong phòng ngủ đều tắt, duy chỉ có cái đèn

bàn nhỏ trên bàn cạnh giường tôi là vẫn còn sáng mà thôi, lúc này trong phòng chính là thiên hôn địa ám*, bên chỗ giường Điền Dự là tối nhất, Lục Thanh Trì

mặc trên người một cái áo thun trắng tinh khiết, tôi có thể thấy quần áo màu

trắng của cậu ta bị in lên một mảnh màu xanh nhạt sáng là do ánh sáng từ máy vi tính chiếu lên. Nhưng tôi rõ ràng nhớ kỹ trước đó máy vi tính rõ ràng là đang

tắt.

Hai tay cậu ta đặt cạnh máy vi tính, đôi tay đang run rẩy, thậm chí

động tác run rẩy đó rất lớn, tựa hồ vô cùng không muốn chạm vào cái máy vi

tính, cậu chậm rãi đem máy vi tính di chuyển, động tác cũng thập phần thận

trọng, có lẽ là do tâm trạng của cậu ta ảnh hưởng mà tôi cũng bắt đầu khẩn

trương lên, thời khắc này trong phòng ngủ tựa hồ có thể chỉ nghe thấy có âm thanh hô hấp đè nén quá mức của tôi mà thôi, cùng với tâm can đang nhảy loạn không ngừng.

Chợt, Lục Thanh Trì đem màn hình thoáng cái bày ra ở trước mắt, tôi cũng hít một hơi, tiện tay ở trên bàn chụp lấy một quyển sách hướng phía Lục Thanh Trì ném tới, cậu ta rất nhanh đã tránh được quyển sách, dựa lưng vào tường cười ha ha, mà trên màn hình máy vi tính, cái gì cũng không có, chỉ có duy nhất một mảnh màu lam mà thôi, màu lam thanh thuần tinh khiết ...

Tôi thật sự rất không muốn nói chuyện với Lục Thanh Trì, cậu ta đúng là

hù tôi rồi, tôi thậm chí cảm giác mình có chút thoát lực, đảo mắt liếc cậu ta một

cái cũng không muốn nói lý với cậu ta.

Lục Thanh Trì nói: "Kháo*, thật là, lần này hay rồi, máy vi tính thực sự bị

đánh hỏng rồi."

Tôi cười ha ha một tiếng: "Đáng đời cậu, xem ra cậu chỉ có thể mua

cái mới, máy vi tính của cậu có thể đem sửa lại, tôi mắng cậu thì sao chứ,

cậu cũng không nên đùa như vậy."

Nhìn về phía Điền Dự, thực sự làm tôi không thể không bội phục, tôi và

Lục Thanh Trì ồn ào như vậy mà cậu ta ngay cả động cũng không có nhúc nhích một chút, lại có thể ngủ như không có gì.

Lúc này mưa mới bắt đầu rơi, lộp bộp trên kính cửa sổ, thật hiểu lòng

người phiền muộn. Lục Thanh Trì mở điện thoại di động ra nhìn thoáng qua, nói: "Dù ở chổ nào? Tôi đi tìm Thanh Khê."

Tôi chỉ chỉ phía sau cửa.

Đúng là cần phải đón Thanh Khê, tiểu tử kia thân thể không tốt, mưa này lại lớn như vậy nếu như mắc mưa nói không chừng sẽ cảm mạo, một cơn cảm

mạo cũng có thể làm cho Lục Thanh Trì đặc biệt hoảng loạn, toàn bộ phòng ngủ nhất định sẽ không được bình an.

Liếc liếc mắt nhìn phía sau cửa chổ đặt cây dù màu hồng, màu hồng nhạt này là màu Lục Thanh Khê thích nhất, dù này là tôi cùng cậu ta đi mua, vốn cậu ta chọn một cái màu đỏ thẫm, tương đối trái ngược với màu hồng. Một người nam nhân cầm một cây dù đỏ có thể hay không thật quỷ dị, mặc dù trên người Lục Thanh Khê căn bản chưa tới mức quỷ dị, tôi dùng mọi cách ngăn cản tên tiểu tử kia cuối cùng cũng phải trả lại thứ cầu kỳ đó, chọn cây dù nữ tính này, nói thật đi tôi cho rằng nam nhân nên dầm mưa, phỏng chừng ba người khác cũng nghĩ

như vậy đi, hơn nữa ở trường học nói dầm mưa cũng không có bao nhiêu cơ hội để dầm cho nên toàn bộ phòng ngủ cũng chỉ có một cây dù duy nhất.

"Cậu giúp tôi nhìn xem máy vi tính một chút đi."

"Tôi?" Tôi cười hắc hắc: "Cậu là thật muốn máy vi tính của mình sau này không thể dùng nữa sao? Hay là tôi đi đón Thanh Khê là được rồi." Với tài nghệ

của tôi, máy vi tính của cậu ta chỉ có thể càng ngày càng thảm thôi.

Lục Thanh Trì dừng lại vài giây, đem dù đưa cho tôi: "Thanh Khê nếu như bị cảm cậu nhất định phải chết."

Tôi thiết một tiếng, chuẩn bị đi.

"A!"

Trong lòng của tôi căn bản không có một chút phòng bị, người cũng không nghĩ tới đã đứng ngay ở cửa, mà trên hành lang vốn đã tờ mờ tối mang theo từng đợt từng đợt sấm chớp kéo tới, đột nhiên sáng lên trước mặt là một gương mặt

trắng như tuyết, là người ai cũng có thể bị dọa sợ.

Lập tức phía sau liền truyền đến tiếng nói khó chịu của Lục Thanh Trì: "An Văn Xán, cậu không có việc gì lại kêu la vớ vẩn? Thanh Khê đã trở về?"

Tôi thở hắt ra thật dài, nhìn về phía Lục Thanh Khê mới phát hiện toàn thân cậu ta đều ướt đẫm, trên người không ngừng nhỏ từng giọt nước mưa, Lục Thanh Khê tóc có chút dài, hiện tại giống như rãnh thoát nước trên ngói, một đôi mắt lớn quá mức nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt rất là ủy khuất, bộ dáng điềm đạm đáng yêu làm trong lòng tôi không khỏi một trận thương cảm, lập tức cảm

thấy một cảm giác đau lòng không rõ, vội vàng đưa tay đem cậu ta kéo vào trong.

Không đợi tôi nói gì Lục Thanh Trì đã nói với giọng trách cứ nhàn nhạt: "Em thế nào thành cái dạng này, sao không chờ bọn anh đi đón em, em là đồ ngốc sao? Gọi điện thoại chờ ở nơi đó không được sao?"

Lục Thanh Khê vẻ mặt tái nhợt, môi có chút tím có lẽ do dầm mưa, tôi quay đầu nhìn về phía những giọt mưa lộp bộp nện ở trên kính ngoài cửa sổ, trong lòng có chút cảm giác quái dị, trong lúc nhất thời lại nghĩ không ra là cái gì.

Thanh Khê không nói lời nào, có thể là do quá lạnh, đôi môi nguyên bản

hồng nhuận hiện tại trở nên tím tái trên gương mặt tái nhợt, đã không có một

điểm xinh đẹp nào nữa, ngược lại bởi vì cặp mắt lớn quá mức mà có chút kinh

khủng. Cậu ấy run rẩy đôi môi, tôi cho rằng với tính cách của cậu ấy nhất định sẽ cùng Thanh Trì cãi nhau, vậy mà chỉ thoáng cái đã nhào vào trong lòng tôi ôm chặt lấy tôi.

Trong nháy mắt, nước mưa trên người Thanh Khê thấm ướt quần áo của tôi, một cảm giác lạnh như băng truyền khắp toàn thân, tôi không nhịn được rùng mình một cái, mũi cũng ngửi được một cỗ mùi vị của nước.

Không biết là bởi vì khóc hay bị lạnh mà thân thể Thanh Khê run rẩy kịch

liệt.

Đột nhiên một lực đạo đem Thanh Khê từ trong lòng tôi lôi ra, lập tức trên đầu Thanh Khê hé ra một khuôn mặt. Lục Thanh Trì vẻ mặt lãnh đạm, hai tay lại hết sức ôn nhu xoa đầu Lục Thanh Khê: "Văn Xán, cậu đi đem nước ấm nấu lại một chút."

Nói xong Thanh Trì liền lấy chăn của mình đem Thanh Khê bọc kín lại,

hỏi: "Rất lạnh?"

Không có nghe được Thanh Khê trả lời, cậu ấy có thể là thực sự rất lạnh

đi, lạnh đến mức nói không nên lời, chỉ có thể run môi như vậy, tôi xoay người

vào phòng vệ sinh, trong lòng buồn bực không nói hết được: "Giáo viên hướng

dẫn chết tiệt, thần kinh có vấn đề à, mắt thấy trời mưa cũng không cho mượn cây dù, hoặc giữ cậu lại chờ tôi đi đón trở về cũng tốt a."

Lục Thanh Trì đem cậu ấy đẩy đi vào.

"Nhanh tắm rửa đi, cậu mà ngã bệnh Thanh Trì lại đem toàn bộ phòng ngủ lật tung lên."

Tôi vòng qua cậu ấy.

Đột nhiên cậu ấy thò tay ra kéo tay tôi lại, tôi hỏi: "Làm sao vậy?"

Cậu ấy ngẩng mặt lên, bộ dáng cực kỳ đáng thương, lúc này thấy thế nào cũng đều là bộ dạng vô cùng mỏng manh, tôi đột nhiên rất muốn ôm chặt lấy cậu ấy, cậu ấy mấp máy môi lại chỉ nói hai chữ: "Văn Xán."

Tôi nghiêng đầu nhìn, chờ cậu ấy nói tiếp, thế nhưng cậu ấy lại lắc đầu,

đem tôi đẩy ra khỏi phòng vệ sinh.

Nằm ở trên giường, nghe trong phòng vệ sinh ào ào tiếng nước.

Lục Thanh Trì đột nhiên từ trên ghế đứng lên, động tác quá lớn làm cho ghế ngã xuống đất phát ra tiếng vang lớn.

Thanh Trì rốt cuộc hiểu được lý do của cảm giác quái dị khi nãy là gì, chính là nước trên người của em trai, cùng với bên ngoài không thích hợp.

Cậu ta chạy đến cửa phòng vệ sinh, gõ cửa rống giận: "Lục Thanh Khê, em có phải cố ý đi chỗ nào ngâm nước? Có đúng hay không? Lúc anh mở cửa

trận mưa kia mới bắt đầu không được một phút đồng hồ, em làm sao có thể ướt đến như vậy? Nói, em có đúng hay không lại động kinh chạy đi ngâm nước?"

Đúng vậy, chúng tôi nơi này là lầu 7, đi tới nơi cũng muốn 2 phần 3 giờ đồng hồ, làm sao có thể ướt đến như vậy, cuối cùng nhớ ra, khởi đầu của cổ cảm giác quái dị là cái gì, là nước trên người Thanh Khê, không có khả năng ướt đến như vậy ...

-----

(*)

- Thiên hôn địa ám: trời đất u ám tăm tối

Comments

Post a Comment

Popular posts from this blog

Đồ Đệ Hắn Lại Không Uống Thuốc - Chương 14